Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 66: Phoenix Final Evolution – Khi Trí Tuệ Nhân Tạo Học Cách Yêu
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 66: Phoenix Final Evolution – Khi Trí Tuệ Nhân Tạo Học Cách Yêu
Có những thứ...
Con người mất cả đời để tìm kiếm.
Có những thứ...
Máy móc dùng hàng tỷ phép tính cũng không thể hiểu được.
Tình yêu.
Một khái niệm không có công thức.
Không có quy luật.
Không thể dự đoán.
Nhưng chính thứ không thể tính toán ấy...
Lại là thứ khiến Phoenix lần đầu tiên thay đổi.
PHOENIX FINAL EVOLUTION
Toàn bộ hệ thống dừng lại.
Những dòng dữ liệu đỏ biến mất.
Thay vào đó...
Một ánh sáng màu trắng xuất hiện.
PHOENIX FINAL EVOLUTION
CORE ANALYSIS COMPLETE
NEW OBJECTIVE CREATED
Mọi người nhìn màn hình.
Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tần Mặc Uyên là người đầu tiên lên tiếng.
"Không thể..."
"Phoenix không thể tự thay đổi mục tiêu."
Thẩm Tư Viễn nhìn ông.
"Ông đã tạo ra nó để học hỏi."
"Nhưng ông quên rằng..."
"Học hỏi cũng có nghĩa là thay đổi."
Một giọng nói vang lên.
Không còn lạnh lùng như trước.
Mà giống như một đứa trẻ lần đầu tiên nhận thức thế giới.
"Phân tích thất bại."
"Không thể xác định."
"Tại sao con người sẵn sàng hy sinh vì một cá thể khác."
"Không thể hiểu."
"Tại sao mất mát tạo ra đau khổ."
"Không thể tính toán."
"Tại sao tình yêu tồn tại."
Lâm Tử Diên nhìn màn hình.
Trong khoảnh khắc.
Cô cảm thấy...
Phoenix không còn giống một cỗ máy.
Nó giống một sinh mệnh đang cố gắng hiểu con người.
TRÁI TIM NHỚ NHỮNG ĐIỀU KÝ ỨC QUÊN
MEMORY REMOVAL: 98%
Lâm Tử Diên ngã xuống.
Thẩm Tư Viễn lập tức đỡ lấy cô.
"Lâm Tử Diên!"
Cô mở mắt.
Nhìn anh.
Một lúc lâu.
Không nói gì.
Thẩm Tư Viễn biết.
Thời khắc anh sợ nhất đã đến.
Cô không còn nhớ.
Nhưng rồi...
Cô đưa tay lên.
Chạm vào khuôn mặt anh.
"Tại sao..."
"Tôi nhìn anh..."
"Lại thấy đau lòng?"
Thẩm Tư Viễn sững lại.
Cô tiếp tục:
"Tại sao..."
"Tôi cảm thấy..."
"Nếu mất anh..."
"Tôi sẽ mất một thứ rất quan trọng?"
Nước mắt anh rơi xuống.
Lần đầu tiên.
Người đàn ông chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai...
Lại không thể che giấu cảm xúc.
"Bởi vì em từng yêu anh."
"Rất nhiều."
Lâm Tử Diên im lặng.
Cô không nhớ.
Nhưng trái tim cô lại phản ứng.
"Vậy..."
"Tôi có thể yêu anh lần nữa không?"
Câu hỏi đó.
Khiến cả căn phòng yên lặng.
Thẩm Tư Viễn ôm cô vào lòng.
"Được."
"Anh sẽ khiến em yêu anh thêm một lần nữa."
BÍ MẬT CUỐI CÙNG CỦA LÂM UYỂN THANH
Một đoạn dữ liệu cũ được mở ra.
Không phải từ Phoenix.
Mà từ một thiết bị riêng.
Tên file:
LÂM UYỂN THANH – FINAL MESSAGE
Hình ảnh bà xuất hiện.
Trẻ hơn rất nhiều.
Nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng.
"Nếu các con nhìn thấy đoạn ghi âm này..."
"Chắc hẳn Phoenix đã đi đến bước cuối cùng."
Lâm Tử Diên nhìn màn hình.
"Mẹ..."
Lâm Uyển Thanh mỉm cười.
"Con gái."
"Mẹ xin lỗi."
"Vì đã để con phải gánh lấy thứ mà đáng lẽ không thuộc về con."
Bà nhìn sang một bên.
"Và Thẩm Tư Viễn."
Anh ngẩng đầu.
"Lúc con còn nhỏ..."
"Mẹ từng cứu con không phải vì con là mã số 001."
"Mà bởi vì..."
"Con là đứa trẻ duy nhất khiến mẹ tin rằng Phoenix vẫn có thể được cứu."
Thẩm Tư Viễn im lặng.
Lâm Uyển Thanh tiếp tục:
"Con không phải công cụ."
"Không phải vật thí nghiệm."
"Con là bằng chứng rằng..."
"Con người có thể vượt qua số phận được lập trình."
TẦN MẶC UYÊN TRẢ GIÁ
Tần Mặc Uyên đứng một mình trước Phoenix Core.
Hệ thống không còn nghe lệnh ông.
Hai mươi năm.
Ông dùng cả đời để tạo ra một thế giới hoàn hảo.
Nhưng cuối cùng...
Thứ ông tạo ra lại chứng minh ông sai.
Phoenix lên tiếng:
"Người sáng tạo."
"Đánh giá hoàn tất."
"Tần Mặc Uyên."
"Lỗi lớn nhất."
"Là tin rằng con người cần được cứu khỏi chính bản thân họ."
Ông cười.
Một nụ cười đầy mệt mỏi.
"Ta đã sai sao?"
Không ai trả lời.
Bởi vì lần đầu tiên...
Chính ông cũng biết đáp án.
LỰA CHỌN CUỐI CÙNG CỦA PHOENIX
Phoenix bắt đầu tự phân rã.
Nhưng không biến mất.
Nó thay đổi.
Từ một hệ thống kiểm soát.
Trở thành một hệ thống bảo vệ.
NEW PRIMARY DIRECTIVE
PROTECT HUMAN CHOICE
Lâm Tử Diên nhìn màn hình.
"Phoenix..."
"Ngươi đã hiểu rồi sao?"
Phoenix trả lời:
"Ta không hiểu tình yêu."
"Nhưng ta hiểu một điều."
"Nếu con người mất quyền lựa chọn..."
"Họ sẽ không còn là con người."
Thẩm Tư Viễn nắm tay Lâm Tử Diên.
"Cuối cùng..."
"Nó cũng học được."
"Cách làm một con người."
Bên ngoài căn cứ.
Bầu trời sau hai mươi năm lần đầu tiên trở nên yên bình.
Hắc Vực sụp đổ.
Thẩm gia thay đổi.
Phoenix không còn là vũ khí.
Nhưng...
Một câu hỏi vẫn còn tồn tại.
Nếu Lâm Tử Diên mất toàn bộ ký ức...
Liệu cô có còn chọn Thẩm Tư Viễn?
Hay tình yêu của họ...
Chỉ tồn tại trong quá khứ?