Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 38: Người Thừa Kế Thứ Hai – Kẻ Ẩn Mình Trong Bóng Tối
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 38: Người Thừa Kế Thứ Hai – Kẻ Ẩn Mình Trong Bóng Tối
Có những người...
Không cần đứng trên ngai vàng.
Không cần có quyền lực trong tay.
Nhưng chỉ cần một câu nói...
Cũng có thể khiến cả thế giới thay đổi.
Lâm Tử Diên nhìn dòng chữ trên màn hình Phoenix.
"Phát hiện người kế thừa Lâm gia thứ hai."
Cô không nói gì.
Nhưng trong lòng đã xuất hiện một cảm giác bất an.
Bởi vì từ nhỏ đến lớn...
Cô luôn nghĩ mình là người duy nhất còn lại của Lâm gia.
Mẹ mất.
Cha biến mất.
Gia đình tan vỡ.
Cô chỉ còn lại chính mình.
Nhưng bây giờ...
Có một người khác.
Mang cùng dòng máu với cô.
Và người đó...
Có thể đã ở ngay bên cạnh cô suốt nhiều năm.
"Phoenix có thể xác định danh tính không?"
Thẩm Tư Viễn hỏi.
Tần Mặc Uyên lắc đầu.
"Không."
"Người đó đã chủ động xóa toàn bộ dữ liệu."
"Không muốn bị phát hiện."
Lâm Tử Diên nhíu mày.
"Nếu là người thừa kế Lâm gia..."
"Tại sao phải trốn?"
Tần Mặc Uyên nhìn cô.
"Vì người đó biết."
"Chỉ cần xuất hiện..."
"Sẽ trở thành mục tiêu của tất cả các thế lực."
Một câu nói khiến căn phòng chìm vào im lặng.
Bởi vì Lâm Tử Diên hiểu.
Mười năm trước.
Mẹ cô chết cũng vì lý do tương tự.
Đêm đó.
Thẩm Tư Viễn đứng một mình ngoài hành lang.
Anh nhìn bàn tay mình.
Dấu hiệu Phoenix vẫn còn đó.
Một thứ anh từng nghĩ là lời nguyền.
Nhưng bây giờ...
Nó lại trở thành thứ duy nhất có thể bảo vệ Lâm Tử Diên.
"Tại sao anh không ngủ?"
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Lâm Tử Diên bước tới.
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
"Em nên tránh xa anh."
Cô khựng lại.
"Anh nói gì?"
"Phoenix nguy hiểm."
"Người sáng tạo ra nó cũng không biết toàn bộ tác dụng."
"Nếu một ngày anh mất kiểm soát..."
"Anh có thể làm tổn thương em."
Lâm Tử Diên im lặng.
Sau đó cô bước đến.
Nắm lấy tay anh.
"Anh còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?"
Thẩm Tư Viễn không trả lời.
"Lúc đó mọi người đều nói anh đáng sợ."
"Người lạnh lùng."
"Người không có cảm xúc."
"Nhưng em biết..."
"Anh là người duy nhất không bao giờ làm tổn thương em."
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Cho nên đừng tự quyết định thay em."
"Đừng nghĩ rời xa em là bảo vệ em."
Thẩm Tư Viễn siết tay cô.
"Tử Diên..."
"Anh sợ."
Một câu nói rất nhẹ.
Nhưng với người đàn ông luôn mạnh mẽ như anh...
Nó còn đau hơn bất kỳ vết thương nào.
Lâm Tử Diên ôm lấy anh.
"Vậy thì cùng sợ."
"Nhưng đừng một mình."
Trong lúc đó.
Một căn biệt thự bí mật ở ngoại ô
Một người đàn ông đứng trước gương.
Trên bàn là một chiếc nhẫn cổ.
Biểu tượng Lâm gia.
Điện thoại vang lên.
"Anh đã để cô ấy biết rồi?"
Người đàn ông trả lời:
"Chưa."
"Nhưng cô ấy sẽ sớm biết."
Giọng bên kia hỏi:
"Anh định làm gì?"
Người đàn ông nhìn ảnh Lâm Tử Diên.
Ánh mắt phức tạp.
"Ta chỉ muốn biết..."
"Nếu cô ấy biết sự thật."
"Cô ấy sẽ chọn tôi..."
"Hai người chúng tôi..."
"Hay chọn Thẩm Tư Viễn?"
Sáng hôm sau.
Lâm Tử Diên nhận được một bức thư.
Không có tên người gửi.
Chỉ có một dòng chữ.
"Muốn biết người thật sự khiến mẹ cô chết?"
"Hãy đến nơi Lâm Uyển Thanh từng biến mất."
Cô vừa định đi.
Thẩm Tư Viễn đã xuất hiện.
"Anh đi cùng em."
Lâm Tử Diên nhìn anh.
"Anh biết nguy hiểm."
"Nhưng vẫn đi?"
Thẩm Tư Viễn trả lời:
"Anh từng nghĩ bảo vệ em là tránh xa em."
"Nhưng anh sai rồi."
"Người yêu nhau..."
"Không đứng sau nhau."
"Mà đứng cạnh nhau."
Hai người đến địa điểm trong thư.
Một nhà kho bỏ hoang của Lâm gia.
Bên trong.
Không có người.
Chỉ có một chiếc hộp.
Trong hộp là nhật ký của Lâm Uyển Thanh.
Trang đầu tiên có một câu:
"Nếu con đọc được những dòng này..."
"Có nghĩa là người kế thừa thứ hai đã xuất hiện."
Lâm Tử Diên run tay.
Cô tiếp tục đọc.
"Tử Diên."
"Con không phải người duy nhất mang dòng máu Lâm gia."
"Nhưng người đó không phải kẻ thù của con."
"Người đó là..."
Trang cuối cùng bị xé mất.
Chỉ còn một nửa cái tên.
"Lâm..."
Đột nhiên.
Một tiếng vỗ tay vang lên.
Một người đàn ông bước ra từ bóng tối.
Lâm Tử Diên lập tức quay lại.
Gương mặt đó...
Khiến cô chết lặng.
Bởi vì cô từng gặp người này rất nhiều lần.
Người mà cô luôn nghĩ là bạn.
Người luôn âm thầm giúp đỡ cô.
Anh ta nhìn cô.
"Cuối cùng em cũng biết rồi."
Lâm Tử Diên mở to mắt.
"Anh..."
Người đàn ông mỉm cười.
"Đúng."
"Anh chính là người kế thừa thứ hai của Lâm gia."
Thẩm Tư Viễn lập tức đứng chắn trước Lâm Tử Diên.
Ánh mắt lạnh xuống.
"Anh muốn gì?"
Người đàn ông nhìn anh.
"Tôi muốn biết..."
"Người cô ấy chọn..."
"Là người mang dòng máu Lâm gia."
"Hãy là người mang Phoenix."
Không khí lập tức căng thẳng.
Hai người đàn ông.
Hai thân phận.
Hai bí mật.
Và một người phụ nữ đứng giữa.
Nhưng điều không ai biết...
Người kế thừa thứ hai xuất hiện...
Không phải để tranh giành Lâm Tử Diên.
Mà để nói cho cô biết một sự thật kinh hoàng.
Người giết Lâm Uyển Thanh năm đó...
Không phải người ngoài.
Mà là một người trong gia đình cô.