Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 36: Dự Án Phoenix – Bí Mật Trong Cơ Thể Thẩm Tư Viễn
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 36: Dự Án Phoenix – Bí Mật Trong Cơ Thể Thẩm Tư Viễn
Có những bí mật...
Không được chôn dưới lòng đất.
Mà được giấu trong chính cơ thể của một con người.
Mười năm trước.
Lâm Uyển Thanh chết.
Hắc Vực biến mất khỏi ánh sáng.
Thẩm gia đóng cửa toàn bộ hồ sơ mật.
Tất cả mọi người đều nghĩ...
Một thời đại đã kết thúc.
Nhưng không ai biết.
Một dự án còn đáng sợ hơn Hắc Kim...
Vẫn đang tiếp tục tồn tại.
Tên của nó.
Phoenix.
Căn cứ Hắc Vực.
Tất cả màn hình đồng loạt sáng lên.
Một biểu tượng màu đỏ xuất hiện.
Một con phượng hoàng đang tái sinh từ ngọn lửa.
Tống Kính Đình nhìn màn hình.
Ánh mắt hắn đầy vẻ điên cuồng.
"Cuối cùng..."
"Mười năm chờ đợi."
"Cuối cùng cũng đến ngày này."
Lâm Tử Diên nhìn hắn.
"Cái này là gì?"
Không ai trả lời.
Cho đến khi Thẩm Minh Viễn lên tiếng.
"Phoenix."
"Không phải một tổ chức."
"Không phải một kế hoạch tài chính."
"Mà là một dự án nghiên cứu kéo dài hơn hai mươi năm."
Lâm Tử Diên nhíu mày.
"Thí nghiệm?"
Thẩm Minh Viễn im lặng.
Sau đó nhìn về phía Thẩm Tư Viễn.
"Đối tượng cuối cùng..."
"Là con trai tôi."
Cả căn phòng chết lặng.
Thẩm Tư Viễn nhìn cha.
"Tôi?"
Thẩm Minh Viễn gật đầu.
"Đúng."
"Con chính là Phoenix."
Một khoảnh khắc.
Thẩm Tư Viễn cảm giác tất cả ký ức trong đầu bị đảo lộn.
Tuổi thơ.
Những lần kiểm tra sức khỏe bí mật.
Những lần cha anh đưa anh đến những nơi xa lạ.
Những tài liệu bị xóa.
Tất cả...
Đều có lời giải.
"Ông biến tôi thành cái gì?"
Giọng anh lạnh xuống.
Thẩm Minh Viễn đau đớn nhìn con trai.
"Ta không biến con thành gì cả."
"Ta cố bảo vệ con."
"Nhưng ông đã giấu tôi cả đời."
Thẩm Tư Viễn cười lạnh.
"Ông có biết cảm giác của một người..."
"Khi phát hiện bản thân không thuộc về chính mình không?"
Không ai trả lời.
Lâm Tử Diên bước tới.
Cô nắm lấy tay anh.
Thẩm Tư Viễn hơi sững lại.
"Tử Diên..."
Cô nhìn anh.
"Anh nghe em."
"Anh không phải một dự án."
"Anh không phải một công cụ."
"Anh là Thẩm Tư Viễn."
"Người đàn ông em yêu."
Một câu nói.
Khiến ánh mắt lạnh lẽo của anh dao động.
Nhưng Tống Kính Đình lại bật cười.
"Thật cảm động."
"Nhưng cô không biết sự thật."
Hắn nhìn Lâm Tử Diên.
"Người đầu tiên phát hiện Phoenix..."
"Là mẹ cô."
Lâm Tử Diên sững lại.
"Mẹ tôi?"
"Đúng."
Tống Kính Đình nói:
"Lâm Uyển Thanh không chỉ biết Thẩm Tư Viễn."
"Bà ấy còn là người duy nhất phản đối dự án này."
"Bởi vì bà ấy biết..."
"Nếu Phoenix thức tỉnh..."
"Người mất tất cả sẽ là chính Thẩm Tư Viễn."
Thẩm Tư Viễn nhìn Lâm Tử Diên.
Trong lòng anh xuất hiện một cảm giác khó hiểu.
Mẹ cô...
Đã từng bảo vệ anh?
Mười năm trước.
Một căn phòng nghiên cứu bí mật.
Lâm Uyển Thanh đứng trước một đứa trẻ.
Cậu bé khoảng mười tuổi.
Trên tay có một dấu hiệu đặc biệt.
Phoenix.
Cậu bé nhìn bà.
"Cháu có phải quái vật không?"
Lâm Uyển Thanh quỳ xuống.
Nhẹ nhàng nói:
"Không."
"Cháu chỉ là một đứa trẻ."
"Và cô sẽ bảo vệ cháu."
Ký ức đó...
Được chiếu trên màn hình.
Thẩm Tư Viễn đứng bất động.
Anh chưa từng nhớ chuyện này.
Bởi vì ký ức đó...
Đã bị xóa.
"Là thật sao?"
Anh hỏi.
Thẩm Minh Viễn gật đầu.
"Ta đã xóa ký ức của con."
Thẩm Tư Viễn nhìn ông.
"Sao?"
"Vì nếu con nhớ..."
"Hắc Vực sẽ tìm thấy con."
Lâm Tử Diên nhìn cha anh.
"Vậy ông đã hy sinh danh tiếng của mình..."
"Để bảo vệ anh ấy?"
Thẩm Minh Viễn không trả lời.
Bởi vì có những người...
Không cần được hiểu.
Chỉ cần người họ bảo vệ còn sống.
Đột nhiên.
Cảnh báo vang lên.
"Phoenix đang kích hoạt."
Tất cả mọi người biến sắc.
Tống Kính Đình cười lớn.
"Cuối cùng cũng bắt đầu."
Thẩm Tư Viễn cảm thấy cơ thể nóng lên.
Một cơn đau dữ dội truyền đến.
Anh quỳ xuống.
"Tư Viễn!"
Lâm Tử Diên lập tức ôm lấy anh.
Nhưng anh lại đẩy cô ra.
"Đừng lại gần."
"Tử Diên..."
Giọng anh run lên.
"Anh không kiểm soát được."
Cô nhìn anh.
Người đàn ông luôn mạnh mẽ.
Lần đầu tiên lộ ra sự sợ hãi.
Không phải sợ chết.
Mà sợ làm tổn thương cô.
"Tư Viễn."
Cô nắm lấy mặt anh.
"Nhìn em."
"Anh là ai?"
Anh im lặng.
Cô nói:
"Anh là Thẩm Tư Viễn."
"Không phải Phoenix."
"Không phải vật thí nghiệm."
"Không phải công cụ của bất kỳ ai."
"Anh là người đã nói sẽ bảo vệ em."
"Vậy bây giờ..."
"Đến lượt em bảo vệ anh."
Ánh mắt Thẩm Tư Viễn dần trở lại.
Nhưng đúng lúc đó.
Một thông báo xuất hiện.
"Phoenix hoàn tất thức tỉnh."
Tống Kính Đình nhìn màn hình.
Nụ cười biến mất.
Bởi vì hắn phát hiện một chuyện.
Phoenix...
Không còn nằm trong sự kiểm soát của hắn.
Một dòng chữ mới xuất hiện.
"Quyền kiểm soát đã chuyển giao."
"Chủ nhân mới: Lâm Tử Diên."
Tất cả nhìn cô.
Lâm Tử Diên cũng sững sờ.
"Tại sao lại là tôi?"
Thẩm Minh Viễn nhìn cô.
Ánh mắt phức tạp.
"Bởi vì..."
"Lâm Uyển Thanh đã dự đoán tất cả."
"Phoenix chưa từng thuộc về Thẩm gia."
"Nó chờ người có thể khiến Thẩm Tư Viễn trở thành con người."
Lâm Tử Diên nhìn người đàn ông trước mặt.
Cô hiểu rồi.
Mười năm trước.
Mẹ cô không chỉ cứu một đứa trẻ.
Bà đã cứu người đàn ông sẽ thay đổi số phận của cô.
Nhưng ngay lúc này.
Một tin nhắn mới xuất hiện.
Chỉ có một câu.
"Nếu muốn giữ Thẩm Tư Viễn sống."
"Hãy tìm người sáng tạo thật sự của Phoenix."
"Ông ta vẫn còn sống."
Lâm Tử Diên nhìn màn hình.
Thẩm Tư Viễn siết chặt tay cô.
Bởi vì cả hai đều hiểu.
Cuộc chiến thật sự...
Bây giờ mới bắt đầu.