Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 34: Người Kế Thừa Bước Vào Bàn Cờ – Lâm Tử Diên Phản Công
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 34: Người Kế Thừa Bước Vào Bàn Cờ – Lâm Tử Diên Phản Công
Có những người...
Sinh ra không phải để được bảo vệ.
Mà sinh ra để thay đổi cục diện.
Mười năm trước.
Lâm Uyển Thanh dùng cả mạng sống để che giấu thân phận của con gái.
Bà muốn Lâm Tử Diên sống một cuộc đời bình thường.
Không quyền lực.
Không thù hận.
Không liên quan đến những cuộc chiến trong bóng tối.
Nhưng bà đã quên một điều.
Máu của người kế thừa...
Không bao giờ có thể trốn tránh số phận.
Đêm đó.
Lâm Tử Diên đứng trước bản đồ căn cứ Hắc Vực.
Ánh mắt cô không còn sự do dự.
Không còn sợ hãi.
Giang Mặc Thành nhìn cô.
"Lần này con thật sự muốn đi?"
Lâm Tử Diên gật đầu.
"Đúng."
"Thẩm Tư Viễn đang ở đó."
"Còn mẹ tôi..."
"Cũng từng bước vào nơi đó để bảo vệ tôi."
Giang Mặc Thành im lặng.
Ông nhìn cô gái trước mặt.
Trong khoảnh khắc này...
Ông như nhìn thấy Lâm Uyển Thanh năm đó.
Giống nhau.
Kiên định.
Không chịu cúi đầu.
"Con biết nơi đó nguy hiểm thế nào không?"
Lâm Tử Diên nhìn ông.
"Biết."
"Nhưng nếu tôi không đi..."
"Tôi sẽ phải sống cả đời với câu hỏi."
"Vì sao người tôi yêu phải chịu đau khổ thay tôi?"
Một câu nói khiến tất cả im lặng.
Thẩm Minh Viễn bước tới.
Ông đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ.
"Bà ấy từng để lại thứ này."
Lâm Tử Diên mở ra.
Bên trong là một con chip màu đen.
"Đây là gì?"
Thẩm Minh Viễn nói:
"Chìa khóa cuối cùng của Hắc Kim."
"Không phải để điều khiển Hắc Vực."
"Mà để phá hủy nó."
Lâm Tử Diên sững lại.
Mẹ cô...
Thật sự chưa từng muốn trở thành nữ vương.
Bà muốn kết thúc tất cả.
Cùng lúc đó.
Căn cứ Hắc Vực
Thẩm Tư Viễn vẫn bị giam giữ.
Nhưng vẻ mặt anh hoàn toàn bình tĩnh.
Tống Kính Đình nhìn anh.
"Đến giờ này mà cậu vẫn không lo lắng?"
Thẩm Tư Viễn lạnh nhạt.
"Cậu ấy sẽ không đến."
Tống Kính Đình cười.
"Vì cô ta thông minh?"
"Không."
"Vì cô ấy hiểu..."
"Đến đây là chết."
Thẩm Tư Viễn nhìn hắn.
"Nhưng ông không hiểu cô ấy."
"Tử Diên không giống những người ông từng đối phó."
"Cô ấy có thể hy sinh bản thân."
"Nhưng cô ấy cũng có thể..."
"Phá hủy tất cả thứ ông đang sở hữu."
Tống Kính Đình nheo mắt.
"Giống mẹ cô ta."
Thẩm Tư Viễn lập tức nhìn hắn.
"Ông biết Lâm Uyển Thanh?"
Tống Kính Đình cười.
"Ta biết bà ấy hơn bất kỳ ai."
"Vì chính bà ấy..."
"Là người khiến ta thất bại."
Cửa phòng mở.
Thẩm Chính Hạo bước vào.
Thẩm Tư Viễn nhìn cha mình.
Ánh mắt lạnh xuống.
"Ông tới đây làm gì?"
Thẩm Chính Hạo không nhìn anh.
Chỉ nói:
"Đến lúc con biết sự thật rồi."
Thẩm Tư Viễn cười lạnh.
"Sự thật nào?"
"Rằng ông là người khiến mẹ Lâm Tử Diên chết?"
Thẩm Chính Hạo im lặng.
Sau đó nói:
"Ta không giết cô ấy."
"Ta là người giúp cô ấy giấu con."
Thẩm Tư Viễn sững lại.
"Con?"
Thẩm Chính Hạo nhìn anh.
"Con nghĩ tại sao Lâm Uyển Thanh lại bảo vệ con?"
"Bởi vì con không chỉ là con trai của Thẩm gia."
"Con là người duy nhất..."
"Có thể kết thúc Hắc Vực."
Thẩm Tư Viễn im lặng.
Một ký ức cũ hiện lên.
Năm anh mười tám tuổi.
Cha từng xóa toàn bộ hồ sơ sinh học của anh.
Từng cấm anh điều tra nguồn gốc thật.
Anh luôn nghĩ đó là sự kiểm soát.
Nhưng bây giờ...
Có lẽ đó là bảo vệ.
Trong lúc đó.
Căn cứ Hắc Vực – tầng ngầm số 7
Lâm Tử Diên xuất hiện.
Không ai biết cô vào bằng cách nào.
Không ai biết cô vượt qua bao nhiêu lớp bảo vệ.
Chỉ biết...
Khi cánh cửa cuối cùng mở ra.
Người đứng trước mặt họ...
Không còn là cô gái cần được bảo vệ.
Mà là người kế thừa Hắc Kim.
Tống Kính Đình nhìn cô.
"Cuối cùng cũng tới."
Lâm Tử Diên nhìn Thẩm Tư Viễn bị khóa trên ghế.
Ánh mắt cô lạnh xuống.
"Thả anh ấy."
Tống Kính Đình cười.
"Cô nghĩ mình có quyền ra lệnh?"
Lâm Tử Diên đưa chiếc nhẫn Hắc Kim lên.
Cả căn phòng lập tức thay đổi.
Hệ thống bảo mật bắt đầu phản ứng.
Những người bên cạnh Tống Kính Đình đồng loạt cúi đầu.
Bởi vì họ biết.
Chiếc nhẫn đó...
Chỉ có một người có quyền sở hữu.
Người kế thừa cuối cùng.
Tống Kính Đình lần đầu thay đổi sắc mặt.
"Cô..."
"Làm sao cô kích hoạt được nó?"
Lâm Tử Diên nhìn hắn.
"Mẹ tôi để lại cho tôi."
"Nhưng bà ấy không để lại quyền lực."
"Bà ấy để lại cách phá hủy quyền lực."
Một màn hình lớn bật sáng.
Toàn bộ dữ liệu Hắc Vực xuất hiện.
Tài khoản bí mật.
Giao dịch ngầm.
Danh sách những người phản bội.
Tất cả đều nằm trong tay cô.
Lâm Tử Diên nhìn Tống Kính Đình.
"Ông thua rồi."
Nhưng Tống Kính Đình chỉ cười.
"Không."
"Cô vẫn chưa biết."
"Người thật sự tạo ra bàn cờ này..."
"Không phải ta."
Ánh mắt Lâm Tử Diên thay đổi.
"Vậy là ai?"
Tống Kính Đình nhìn về phía sau cô.
Một người đàn ông bước ra.
Người mà không ai ngờ tới.
Thẩm Minh Viễn.
Nhưng trong tay ông...
Lại cầm một khẩu súng.