Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 33: Người Đàn Ông Bị Đưa Lên Bàn Cờ – Cái Giá Của Hắc Kim
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 33: Người Đàn Ông Bị Đưa Lên Bàn Cờ – Cái Giá Của Hắc Kim
Có những cuộc chiến...
Không bắt đầu bằng tiếng súng.
Không bắt đầu bằng máu.
Mà bắt đầu bằng một lựa chọn.
Một bên là quyền lực.
Một bên là người mình yêu.
Lâm Tử Diên nhìn dòng tin nhắn trên điện thoại.
Chỉ một câu đơn giản.
Nhưng lại giống như một con dao đâm thẳng vào trái tim cô.
"Muốn cứu Thẩm Tư Viễn, hãy giao Hắc Kim."
Cô đứng bất động rất lâu.
Bởi vì cô biết.
Đây không phải một lời đe dọa bình thường.
Người gửi tin nhắn này hiểu rõ cô.
Hiểu rõ điểm yếu của cô.
Hiểu rõ rằng...
Cô có thể từ bỏ tất cả.
Nhưng không thể mất Thẩm Tư Viễn.
"Đừng nhìn nữa."
Giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.
Lâm Tử Diên giật mình.
Thẩm Tư Viễn đã đứng đó từ lúc nào.
Anh nhìn thấy tin nhắn.
Nhưng trên gương mặt không có sự sợ hãi.
Chỉ có sự lạnh lùng.
"Anh biết rồi?"
Lâm Tử Diên hỏi.
Thẩm Tư Viễn gật đầu.
"Biết."
"Vậy anh định làm gì?"
Anh nhìn cô.
Một ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.
"Đi tìm bọn họ."
Lâm Tử Diên lập tức phản đối.
"Không được."
"Đây rõ ràng là cái bẫy."
Thẩm Tư Viễn bước đến.
Anh nhìn cô thật lâu.
"Tử Diên."
"Em nghĩ anh sẽ để em một mình đối mặt sao?"
Cô im lặng.
Bởi vì cô biết.
Người đàn ông này luôn như vậy.
Bên ngoài lạnh lùng.
Không quan tâm bất kỳ ai.
Nhưng một khi đã đặt ai đó vào lòng...
Anh sẽ dùng cả thế giới để bảo vệ người đó.
"Nhưng nếu anh xảy ra chuyện..."
Giọng cô nhỏ đi.
Thẩm Tư Viễn đưa tay chạm nhẹ vào tóc cô.
"Anh đã từng mất tất cả."
"Gia đình."
"Niềm tin."
"Quá khứ."
"Nhưng anh vẫn sống."
Anh nhìn cô.
"Cho đến khi gặp em."
"Lần đầu tiên anh biết..."
"Có một người khiến anh muốn trở về."
Lâm Tử Diên cúi đầu.
Cô không muốn khóc.
Nhưng nước mắt lại rơi xuống.
Cô từng nghĩ tình yêu là thứ yếu đuối nhất trên đời.
Nhưng giờ cô mới hiểu.
Có những người...
Có thể biến tình yêu thành sức mạnh.
Trong lúc đó.
Tại một căn cứ bí mật của Hắc Vực.
Thẩm Tư Viễn mở mắt.
Anh đang ngồi trong một căn phòng tối.
Hai tay bị khóa.
Trước mặt là Tống Kính Đình.
Người đàn ông từng đứng sau tất cả.
Tống Kính Đình nhìn anh.
"Thật đáng tiếc."
"Con trai của Thẩm gia."
"Lại trở thành quân cờ."
Thẩm Tư Viễn cười lạnh.
"Ông nghĩ bắt tôi..."
"Là có thể ép cô ấy giao Hắc Kim?"
Tống Kính Đình bình tĩnh rót trà.
"Không."
"Ta biết cô ấy sẽ không giao."
Thẩm Tư Viễn nhíu mày.
"Vậy ông muốn gì?"
Tống Kính Đình nhìn anh.
"Ta muốn biết..."
"Trong lòng cô ấy."
"Giữa Hắc Kim và cậu."
"Ai quan trọng hơn."
Một câu nói khiến căn phòng lạnh xuống.
Thẩm Tư Viễn bật cười.
"Ông sai rồi."
Tống Kính Đình nhìn anh.
"Ồ?"
"Bởi vì cô ấy không cần phải lựa chọn."
"Người như cô ấy..."
"Sẽ phá hủy cả bàn cờ."
Ở phía bên kia.
Lâm Tử Diên đang ở cùng Giang Mặc Thành.
"Con phải hiểu."
Giang Mặc Thành nói.
"Hắc Kim không chỉ là quyền lực."
"Nó là chìa khóa."
"Người sở hữu nó có thể kiểm soát toàn bộ hệ thống tài chính ngầm của Hắc Vực."
Lâm Tử Diên nhìn chiếc nhẫn.
"Vậy nên tất cả mọi người đều muốn nó."
Giang Mặc Thành gật đầu.
"Nhưng có một chuyện..."
Ông dừng lại.
"Con chưa biết."
"Lâm Uyển Thanh từng muốn phá hủy Hắc Kim."
Lâm Tử Diên sững lại.
"Phá hủy?"
"Đúng."
"Bà ấy không muốn con kế thừa."
"Vì bà ấy biết..."
"Quyền lực này sẽ hủy hoại con."
Lâm Tử Diên im lặng.
Vậy tại sao mẹ cô vẫn để lại nó?
Lúc này.
Diệp Nhược Lan tỉnh lại.
Câu đầu tiên bà nói:
"Vì cô ấy không còn lựa chọn."
Mọi người quay lại.
Diệp Nhược Lan nhìn Lâm Tử Diên.
"Người thật sự muốn có Hắc Kim..."
"Không phải Tống Kính Đình."
"Còn có một người khác."
"Là người đã điều khiển tất cả."
Lâm Tử Diên hỏi:
"Ai?"
Diệp Nhược Lan nhắm mắt.
Một cái tên khiến tất cả thay đổi.
"Thẩm Chính Hạo."
Căn phòng chìm vào im lặng.
Bởi vì nếu điều đó là thật...
Thì cuộc chiến này chưa từng là giữa Thẩm gia và Hắc Vực.
Mà là một âm mưu ngay từ bên trong.
Đúng lúc đó.
Một đoạn video được gửi đến.
Trong video.
Thẩm Tư Viễn bị trói trên ghế.
Lâm Tử Diên lập tức đứng bật dậy.
"Tư Viễn!"
Giọng anh vang lên trong video.
"Tử Diên."
"Đừng đến."
"Đây là bẫy."
Nhưng ngay sau đó.
Một giọng nói khác vang lên.
"Không."
"Con bé nhất định sẽ đến."
Camera quay sang.
Một người đàn ông bước ra.
Thẩm Chính Hạo.
Ông ta nhìn thẳng vào màn hình.
"Lâm Tử Diên."
"Muốn cứu người đàn ông của cô..."
"Đến đây."
"Ta sẽ nói cho cô biết..."
"Mẹ cô thật sự chết như thế nào."
Màn hình tắt.
Lâm Tử Diên đứng yên.
Cô biết.
Đây là thời điểm cô phải đưa ra lựa chọn.
Nhưng lần này...
Cô không còn là cô gái bị bảo vệ.
Cô là người kế thừa Hắc Kim.
Cô là con gái của Lâm Uyển Thanh.
Và cô sẽ tự mình bước vào bàn cờ.
Thẩm Tư Viễn từng nói:
"Em không phải bi kịch."
"Em là lý do anh chiến đấu."
Bây giờ...
Đến lượt cô chiến đấu vì anh.