Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 17: Người Đàn Ông Sau Mười Năm – Thẩm Gia Đối Mặt Ngày Phán Quyết
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 17: Người Đàn Ông Sau Mười Năm – Thẩm Gia Đối Mặt Ngày Phán Quyết
Có những người trở về để đoàn tụ.
Có những người trở về để trả thù.
Nhưng cũng có những người trở về...
Chỉ để vạch trần một sự thật mà cả thế giới đã cố quên.
Mười năm trước.
Một đêm mưa.
Một vụ tai nạn.
Một cái chết tưởng như đã khép lại mọi bí mật.
Nhưng không ai biết rằng.
Đêm đó không phải là kết thúc.
Mà là sự khởi đầu của một cuộc chiến kéo dài mười năm.
Ngày hôm nay.
Người đàn ông từng biến mất khỏi thế giới quyền lực.
Chính thức trở lại.
Thẩm Minh Viễn.
Cha ruột của Thẩm Tư Viễn.
Người mà cả Thẩm gia đã tổ chức tang lễ.
Người mà tất cả đều tin rằng đã chết.
Lại xuất hiện trước cửa tập đoàn Thẩm thị.
Không ai dám tin vào mắt mình.
Những nhân viên lâu năm nhìn thấy ông.
Toàn bộ đều tái mặt.
"Bắt... bắt đầu từ đâu?"
Một người run rẩy nói.
"Ông ấy vẫn còn sống?"
Tin tức nhanh chóng truyền khắp giới kinh doanh.
"Cựu người thừa kế Thẩm gia tái xuất sau mười năm mất tích."
Chỉ trong vài giờ.
Cả thành phố chấn động.
Trong phòng họp tầng cao nhất.
Thẩm Chính Hạo đứng trước cửa kính.
Bàn tay siết chặt.
Ông đã chuẩn bị cho rất nhiều tình huống.
Nhưng chưa bao giờ nghĩ đến tình huống này.
Bởi vì người đó...
Lẽ ra không thể tồn tại.
Cánh cửa phòng họp mở ra.
Một người đàn ông bước vào.
Áo vest đen.
Ánh mắt lạnh lùng.
Phong thái vẫn giống như mười năm trước.
Không ai nói gì.
Cho đến khi ông lên tiếng.
"Đã lâu không gặp."
Giọng nói bình tĩnh.
Nhưng khiến tất cả người trong phòng cảm thấy áp lực.
Thẩm Chính Hạo nhìn ông.
"Anh..."
"Không thể nào."
Thẩm Minh Viễn cười nhạt.
"Ông từng nói với tất cả mọi người rằng tôi đã chết."
"Nhưng ông quên một điều."
"Người chết..."
"Không thể quay về."
"Nhưng người bị ép phải chết giả..."
"Thì có thể."
Cả căn phòng im lặng.
Thẩm Chính Hạo đổi sắc mặt.
"Anh muốn gì?"
Thẩm Minh Viễn bước đến bàn.
Đặt một tập hồ sơ xuống.
"Trả lại những gì thuộc về tôi."
Một trưởng lão bật cười.
"Ông biến mất mười năm."
"Không có quyền lực."
"Không có cổ phần."
"Ông lấy tư cách gì quay về?"
Thẩm Minh Viễn nhìn ông ta.
Rồi nhẹ nhàng nói:
"Với tư cách người sáng lập kế hoạch Hắc Vực."
Khoảnh khắc đó.
Tất cả mọi người chết lặng.
Trong khi đó.
Lâm Tử Diên đang ở cùng Thẩm Tư Viễn.
Cô nhìn anh.
"Anh biết cha anh còn sống?"
Thẩm Tư Viễn im lặng.
"Anh biết từ trước?"
"Không."
Anh trả lời.
"Anh chỉ biết ông ấy có thể chưa chết."
Lâm Tử Diên nhìn anh.
"Vậy tại sao anh không nói?"
Thẩm Tư Viễn cúi đầu.
"Bởi vì anh sợ."
"Sợ điều gì?"
"Sợ sự thật cuối cùng..."
"Sẽ khiến em rời xa anh."
Cô nhíu mày.
"Tại sao?"
Anh nhìn cô.
"Bởi vì cha anh..."
"Có liên quan đến mẹ em."
Không khí lập tức đông cứng.
Tại một căn phòng bí mật.
Lâm Tử Diên gặp Thẩm Minh Viễn.
Đây là lần đầu tiên hai người đối mặt.
Cô không biết phải gọi ông là gì.
Kẻ thù?
Hay người từng bảo vệ mẹ cô?
Thẩm Minh Viễn nhìn cô.
Ánh mắt mang theo sự phức tạp.
"Con giống mẹ con."
Lâm Tử Diên lạnh giọng:
"Ông biết mẹ tôi?"
"Biết."
"Ông có liên quan đến cái chết của bà ấy?"
Thẩm Minh Viễn im lặng.
Một lúc sau.
Ông nói:
"Nếu năm đó tôi không tin sai người."
"Mẹ con đã không phải chết."
Lâm Tử Diên siết chặt tay.
"Vậy ông cũng là nguyên nhân?"
Thẩm Minh Viễn không phủ nhận.
"Đúng."
"Một phần."
Câu trả lời đó khiến cô đau.
Bởi vì cô nhận ra.
Kẻ thù của cô...
Không chỉ có một người.
Mà là cả một thế hệ.
Đêm đó.
ZERO gửi một thông báo đến toàn bộ giới quyền lực.
Một đoạn video được công khai.
Trong video.
Lâm Uyển Thanh xuất hiện.
Đây là hình ảnh cuối cùng của bà trước khi chết.
Bà đứng trong căn phòng.
Đối diện với nhiều người.
Trong đó có:
Thẩm Chính Hạo.
Thẩm Minh Viễn.
Và một người khác.
Người chưa từng xuất hiện.
Lâm Uyển Thanh nói:
"Nếu đoạn video này được mở."
"Có nghĩa là tôi đã thất bại."
"Tôi muốn mọi người biết."
"Người phản bội tôi..."
"Không phải một người."
"Mà là cả một gia tộc."
Màn hình dừng lại.
Toàn bộ Thẩm gia chấn động.
Thẩm Tư Viễn nhìn màn hình.
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy mọi thứ mình từng tin tưởng đều sụp đổ.
Cha anh.
Gia tộc anh.
Người anh yêu.
Tất cả đều liên quan đến bí mật này.
Lâm Tử Diên đứng bên cạnh anh.
Cô hỏi:
"Nếu sự thật chứng minh cha anh là người làm hại mẹ tôi..."
"Anh sẽ làm gì?"
Thẩm Tư Viễn im lặng.
Rất lâu.
Sau đó anh trả lời:
"Anh sẽ tự tay trả lại công bằng cho em."
"Dù người đó là ai."
"Kể cả cha anh."
Ở một nơi khác.
Một người phụ nữ nhìn màn hình.
Cô ta cười.
"Cuối cùng cũng đến ngày này."
"Thẩm gia."
"Mười năm trước các người cướp đi tất cả của tôi."
"Lần này..."
"Tôi sẽ khiến các người mất tất cả."
Trên bàn.
Có một bức ảnh.
Người trong ảnh chính là...
Lâm Uyển Thanh.
Nhưng bên cạnh bức ảnh.
Có thêm một dòng chữ.
"Người sống sót cuối cùng của Hắc Vực."