Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 16: Người Đã Chết Trở Về – Bí Mật Của Người Thừa Kế
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 16: Người Đã Chết Trở Về – Bí Mật Của Người Thừa Kế
Trên đời này.
Điều đáng sợ nhất không phải là một người biến mất.
Mà là một người tưởng rằng đã chết...
Lại đột nhiên quay trở về.
Bởi vì sự trở lại ấy đồng nghĩa với việc tất cả những bí mật từng bị chôn vùi...
Sắp bị đào lên.
Mười năm.
Đối với một người bình thường.
Có thể chỉ là một khoảng thời gian dài.
Nhưng đối với những gia tộc như Thẩm gia.
Mười năm đủ để thay đổi quyền lực.
Đủ để biến kẻ yếu thành kẻ mạnh.
Cũng đủ để biến sự thật thành lời nói dối.
Sau cuộc tấn công của ZERO.
Toàn bộ Thẩm gia rơi vào trạng thái hỗn loạn.
Không ai biết ZERO đang muốn gì.
Không ai biết hắn đang đứng về phía ai.
Nhưng tất cả đều hiểu một điều.
ZERO đã quay trở lại.
Và mục tiêu đầu tiên của hắn.
Chính là bí mật năm đó.
Buổi sáng hôm sau.
Lâm Tử Diên cùng Thẩm Tư Viễn đến căn phòng bí mật phía sau biệt thự.
Đây là nơi mà Thẩm gia chưa từng cho phép người ngoài bước vào.
Ngay cả nhiều người trong gia tộc cũng không biết sự tồn tại của nó.
Cánh cửa thép mở ra.
Bên trong chỉ có một chiếc bàn.
Một chiếc két sắt.
Và một bức ảnh cũ.
Lâm Tử Diên bước đến.
Cô dừng lại.
Trong bức ảnh.
Là mẹ cô.
Lâm Uyển Thanh.
Nhưng đứng bên cạnh bà...
Lại là một người đàn ông.
Người đàn ông đó.
Khiến Thẩm Tư Viễn lập tức thay đổi sắc mặt.
"Không thể nào..."
Lâm Tử Diên quay lại nhìn anh.
"Anh biết ông ấy?"
Thẩm Tư Viễn không trả lời.
Bởi vì người trong ảnh...
Là người mà cả Thẩm gia đều tin đã chết.
Thẩm Minh Viễn.
Cha ruột của Thẩm Tư Viễn.
Nhưng vấn đề là...
Ông ấy đã chết cách đây mười lăm năm.
Ít nhất.
Đó là điều mà tất cả mọi người được biết.
"Cha anh..."
Lâm Tử Diên nhìn bức ảnh.
"Ông ấy từng quen mẹ tôi?"
Thẩm Tư Viễn siết chặt tay.
"Anh không biết."
Lần đầu tiên.
Lâm Tử Diên nhìn thấy sự hoang mang trong mắt anh.
Không phải sự tức giận.
Không phải lạnh lùng.
Mà là cảm giác bị phản bội.
Bởi vì người bị giấu sự thật...
Không chỉ có cô.
Mà còn có anh.
Đúng lúc đó.
Chiếc điện thoại trong phòng vang lên.
Một số lạ.
Thẩm Tư Viễn bắt máy.
Không có tiếng nói.
Chỉ có một đoạn ghi âm.
Một giọng đàn ông vang lên.
"Viễn Nhi."
Cả người Thẩm Tư Viễn cứng lại.
Bởi vì anh nhận ra giọng nói đó.
"Cha..."
Đầu dây bên kia tiếp tục.
"Nếu con nghe được đoạn ghi âm này."
"Điều đó có nghĩa là ta đã thất bại."
"Nhưng con phải nhớ."
"Đừng tin bất kỳ ai trong Thẩm gia."
"Kể cả người mang dòng máu của con."
Đoạn ghi âm kết thúc.
Không khí đông cứng.
Lâm Tử Diên nhìn anh.
"Anh ổn không?"
Thẩm Tư Viễn không trả lời.
Anh chỉ nhìn khoảng không phía trước.
Suốt mười lăm năm.
Anh luôn nghĩ cha mình đã chết.
Luôn nghĩ ông ấy là một người thất bại.
Nhưng bây giờ.
Một đoạn ghi âm xuất hiện.
Nói với anh rằng...
Tất cả có thể là giả.
Cùng lúc đó.
Tại một nơi bí mật.
ZERO đang nhìn màn hình.
Bên cạnh hắn.
Là một người phụ nữ.
"Anh thật sự muốn nói cho họ biết?"
Người phụ nữ hỏi.
ZERO im lặng.
"Thẩm Tư Viễn cần biết."
"Nhưng nếu hắn biết..."
"Hắn sẽ hận anh."
ZERO cười nhẹ.
"Hận cũng được."
"Ít nhất hắn còn sống."
Người phụ nữ nhìn hắn.
"Anh bảo vệ Lâm Tử Diên vì Lâm Uyển Thanh."
"Hay vì chính anh?"
ZERO không trả lời.
Một lúc sau.
Hắn nói:
"Ngày đó."
"Nếu tôi đến sớm hơn."
"Cô ấy đã không phải chết."
Lần đầu tiên.
Bí mật thật sự của ZERO được hé lộ.
Hắn không phải kẻ hủy diệt.
Hắn là người sống sót duy nhất chứng kiến đêm Lâm Uyển Thanh chết.
Trong khi đó.
Tại Thẩm gia.
Một cuộc họp khẩn cấp diễn ra.
Thẩm Chính Hạo ngồi ở vị trí trung tâm.
Nhưng lần này.
Ông không còn kiểm soát được tình hình.
Một trưởng lão đứng lên.
"Thẩm gia cần thay đổi người lãnh đạo."
"Thẩm Tư Viễn đã bị ảnh hưởng bởi người ngoài."
Một người khác lập tức đồng ý.
"Đúng."
"Vì một người phụ nữ không mang họ Thẩm."
"Cậu ta sẵn sàng chống lại gia tộc."
Thẩm Chính Hạo lạnh lùng:
"Các người nghĩ mình có quyền?"
Người trưởng lão cười.
"Ông nghĩ ông vẫn là gia chủ sao?"
Ngay sau đó.
Toàn bộ màn hình trong phòng họp sáng lên.
Một tập tài liệu xuất hiện.
Tên người ký cuối cùng:
Thẩm Minh Viễn.
Cả phòng im lặng.
Bởi vì chữ ký đó chứng minh một điều.
Người họ tưởng đã chết...
Có thể chưa từng rời khỏi cuộc chơi.
Buổi tối.
Lâm Tử Diên đứng trên ban công.
Thẩm Tư Viễn bước đến.
Hai người im lặng rất lâu.
Cuối cùng anh nói:
"Anh xin lỗi."
Cô quay lại.
"Vì chuyện gì?"
"Vì kéo em vào thế giới này."
Lâm Tử Diên nhìn anh.
"Không."
"Có lẽ từ đầu..."
"Tôi đã thuộc về thế giới này."
Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay.
"Chỉ là tôi chưa từng biết."
Thẩm Tư Viễn nắm lấy tay cô.
"Lâm Tử Diên."
"Nếu một ngày tất cả mọi người quay lưng với em."
"Anh vẫn sẽ ở đây."
Cô nhìn anh.
"Cho dù tôi là ai?"
Anh trả lời:
"Cho dù em là nữ hoàng của thế giới này."
"Hay chỉ là một cô gái bình thường."
"Em vẫn là vợ anh."
Nhưng họ không biết.
Ở một nơi khác.
Một người đàn ông đang mở một chiếc hộp cũ.
Bên trong là giấy khai sinh.
Tên người mẹ:
Lâm Uyển Thanh.
Tên người cha:
Thẩm Minh Viễn.
Và đứa trẻ trong hồ sơ...
Không phải Lâm Tử Diên.
Mà là...
Thẩm Tư Viễn.
Sự thật kinh hoàng nhất.
Chính là người mà Lâm Tử Diên yêu...
Có thể cũng là người có liên quan sâu nhất đến bí mật năm đó.