Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 12: Thẩm Gia Nội Chiến – Người Thừa Kế Phản Bội Gia Tộc
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 12: Thẩm Gia Nội Chiến – Người Thừa Kế Phản Bội Gia Tộc
Trong thế giới của những gia tộc quyền lực.
Kẻ đáng sợ nhất không phải kẻ thù bên ngoài.
Mà là người từng ngồi chung một bàn ăn với mình.
Bởi vì họ hiểu rõ điểm yếu của bạn.
Biết bạn sợ điều gì.
Và biết phải đâm vào đâu để khiến bạn đau nhất.
Sau khi đọc lá thư của mẹ.
Lâm Tử Diên ngồi một mình rất lâu.
Cô không khóc nữa.
Nhưng sự bình tĩnh trong mắt cô khiến người khác càng lo sợ.
Bởi vì một người phụ nữ khi đã biết toàn bộ sự thật...
Sẽ không còn là cô gái yếu đuối chỉ biết chạy trốn.
Cô nhìn chiếc chìa khóa trong tay.
Một chiếc chìa khóa cũ kỹ.
Nhưng lại mở ra bí mật mà Thẩm gia đã dùng mười năm để che giấu.
"Tại sao là tôi?"
Cô hỏi Tống Nhã.
Tống Nhã nhìn cô.
"Vì mẹ cô tin cô."
"Nhưng tôi chỉ là con gái của một gia đình bình thường."
"Không."
Tống Nhã lắc đầu.
"Đó chỉ là thân phận mà mọi người muốn cô tin."
"Mẹ cô năm đó..."
"Lâm Uyển Thanh."
"Bà ấy từng là người duy nhất có quyền truy cập vào kho dữ liệu bí mật của Thẩm gia."
Lâm Tử Diên sững người.
"Không thể."
"Mẹ tôi chỉ là giáo viên."
Tống Nhã cười nhẹ.
"Đó là thân phận bên ngoài."
"Còn thân phận thật sự..."
"Bà ấy từng là người giúp Thẩm gia xây dựng hệ thống tài chính ngầm."
Một cơn lạnh chạy qua người Lâm Tử Diên.
Mẹ cô.
Người mà cô luôn nghĩ chỉ là một người phụ nữ dịu dàng.
Lại từng đứng ở trung tâm của một thế giới mà cô chưa bao giờ biết.
"Tại sao bà ấy rời khỏi Thẩm gia?"
Tống Nhã im lặng.
Rất lâu sau mới nói:
"Vì bà ấy phát hiện một chuyện."
"Thẩm gia không chỉ có một bí mật."
"Mà còn có một tội ác."
Cùng lúc đó.
Tại biệt thự chính của Thẩm gia.
Không khí căng thẳng chưa từng có.
Tất cả thành viên quan trọng đều tập trung.
Thẩm Chính Hạo ngồi trên ghế chủ vị.
Bên cạnh ông ta.
Là một người đàn ông trẻ tuổi.
Thẩm Cảnh Hàn.
Anh họ của Thẩm Tư Viễn.
Người luôn được xem là người kế nhiệm thứ hai của Thẩm gia.
"Thẩm Tư Viễn."
Thẩm Cảnh Hàn lên tiếng.
"Anh thật sự muốn vì một người phụ nữ mà phản bội gia tộc?"
Thẩm Tư Viễn đứng đối diện.
Ánh mắt lạnh lùng.
"Tôi không phản bội."
"Tôi chỉ không muốn tiếp tục bảo vệ những kẻ đã phạm sai lầm."
Thẩm Cảnh Hàn cười.
"Anh nghĩ anh là ai?"
"Người thừa kế?"
"Hay người cứu thế?"
"Tất cả chúng ta đều biết."
"Vị trí đó vốn không thuộc về anh."
Cả căn phòng im lặng.
Thẩm Chính Hạo đặt một tập hồ sơ xuống bàn.
"Con muốn biết sự thật?"
"Ta sẽ cho con biết."
Ông ta mở hồ sơ.
Bên trong là một bản di chúc.
Tên người thừa kế cuối cùng:
Lâm Tử Diên.
Khoảnh khắc đó.
Tất cả mọi người chết lặng.
"Không thể nào!"
Một trưởng lão bật dậy.
"Cô ta không mang họ Thẩm!"
Thẩm Chính Hạo lạnh nhạt:
"Nhưng trong người cô ta có thứ mà tất cả chúng ta không có."
"Dòng máu của người sáng lập Thẩm gia."
Thẩm Tư Viễn siết chặt tay.
Anh không ngạc nhiên.
Bởi vì anh đã từng nghi ngờ.
Nhưng anh không nghĩ sự thật lại như vậy.
Lâm Tử Diên.
Người phụ nữ anh muốn bảo vệ.
Lại chính là người có thể thay đổi toàn bộ Thẩm gia.
Buổi tối.
Lâm Tử Diên trở về biệt thự.
Thẩm Tư Viễn đã chờ cô.
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói gì.
Cuối cùng.
Lâm Tử Diên lên tiếng:
"Anh biết rồi đúng không?"
Thẩm Tư Viễn im lặng.
"Biết tôi là ai."
"Biết mẹ tôi từng là ai."
Anh bước đến.
"Đúng."
Một chữ.
Khiến tim cô đau.
"Vậy tại sao anh không nói?"
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
"Bởi vì anh sợ."
"Sợ?"
"Anh sợ khi em biết..."
"Em sẽ rời bỏ anh."
Lâm Tử Diên nhìn anh.
Người đàn ông luôn mạnh mẽ.
Lần đầu tiên để lộ sự yếu đuối.
"Anh sợ tôi không yêu anh?"
Thẩm Tư Viễn không trả lời.
Nhưng ánh mắt đã cho cô câu trả lời.
Lâm Tử Diên cười đau lòng.
"Thẩm Tư Viễn."
"Điều khiến tôi tổn thương không phải thân phận của tôi."
"Mà là việc anh luôn quyết định thay tôi."
Anh im lặng.
Cô nói tiếp:
"Tôi không cần một người bảo vệ tôi trong bóng tối."
"Tôi cần một người đứng bên cạnh tôi."
Đúng lúc đó.
Điện thoại của Thẩm Tư Viễn vang lên.
Trợ lý Lục gọi đến.
Giọng nói hoảng hốt:
"Thẩm tổng!"
"Có chuyện rồi!"
"Thẩm Cảnh Hàn vừa công bố trước hội đồng..."
"Anh ta nói Lâm Tử Diên không phải người thừa kế."
"Mà là người có liên quan đến cái chết của mẹ cô ấy."
Sắc mặt Thẩm Tư Viễn thay đổi.
"Cái gì?"
Trợ lý Lục tiếp tục:
"Anh ta có bằng chứng."
"Và hiện tại..."
"Cả Thẩm gia đang muốn bắt phu nhân."
Lâm Tử Diên nghe thấy.
Cô không sợ.
Chỉ hỏi một câu:
"Anh sẽ chọn ai?"
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
Không cần suy nghĩ.
"Tôi chọn em."
"Cho dù cả Thẩm gia chống lại em."
"Tôi cũng đứng phía trước em."
Nhưng hai người không biết.
Tất cả chuyện này...
Đều nằm trong kế hoạch của một người.
Một người phụ nữ đã biến mất mười năm.
Người từng là đối thủ lớn nhất của mẹ Lâm Tử Diên.
Trong căn phòng tối.
Người phụ nữ nhìn màn hình.
Trên đó là hình ảnh Lâm Tử Diên.
Cô ta mỉm cười.
"Cuối cùng cũng đến lúc."
"Lâm Uyển Thanh."
"Con gái cô đã bước lên bàn cờ."
"Nhưng lần này..."
"Tôi sẽ không để cô ấy sống sót như cô năm đó."