Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 4: Người Phụ Nữ Trong Quá Khứ – Kẻ Muốn Phá Hủy Cuộc Hôn Nhân
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 4: Người Phụ Nữ Trong Quá Khứ – Kẻ Muốn Phá Hủy Cuộc Hôn Nhân
Đêm đó.
Sau khi nhìn thấy dòng chữ phía sau bức ảnh cũ...
Lâm Tử Diên gần như không ngủ được.
Trong đầu cô liên tục xuất hiện những câu hỏi.
Tại sao mẹ cô lại quen biết mẹ Thẩm Tư Viễn?
Tại sao hai gia đình từng thân thiết?
Và quan trọng nhất...
Vì sao Thẩm Tư Viễn lại nói rằng cô có thể hận anh?
Cô nằm trên giường.
Nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.
Một cảm giác bất an không ngừng dâng lên.
Cô từng nghĩ cuộc hôn nhân này chỉ là một quyết định bốc đồng sau khi bị tổn thương.
Nhưng bây giờ cô nhận ra.
Có lẽ từ đầu đến cuối...
Cô chưa từng hiểu người đàn ông bên cạnh mình.
Sáng hôm sau.
Khi Lâm Tử Diên thức dậy.
Cô phát hiện Thẩm Tư Viễn đã rời khỏi nhà từ sớm.
Trên bàn ăn có một hộp thức ăn.
Bên cạnh là một tờ giấy.
Chỉ có vài chữ.
"Nhớ ăn sáng."
Không có ký tên.
Nhưng cô biết là ai viết.
Lâm Tử Diên nhìn mảnh giấy.
Khóe môi vô thức cong lên.
Người đàn ông này thật kỳ lạ.
Bình thường lạnh lùng đến mức khiến người khác sợ hãi.
Nhưng những chuyện nhỏ nhặt...
Anh lại luôn âm thầm để ý.
Cô đang chuẩn bị ra ngoài.
Điện thoại đột nhiên nhận được một cuộc gọi lạ.
"Xin chào, cô Lâm."
Giọng phụ nữ vang lên.
Trầm thấp.
Bình tĩnh.
"Cô là ai?"
Lâm Tử Diên hỏi.
Người phụ nữ cười nhẹ.
"Muốn biết sự thật về mẹ cô không?"
Cả người Lâm Tử Diên cứng lại.
"Ai nói cho cô biết chuyện đó?"
"Không quan trọng."
"Quan trọng là..."
"Nếu cô tiếp tục ở bên Thẩm Tư Viễn..."
"Cô sẽ lặp lại số phận của mẹ mình."
Cuộc gọi kết thúc.
Lâm Tử Diên đứng im.
Lần đầu tiên trong nhiều năm.
Cô cảm thấy quá khứ của mẹ mình không chỉ đơn giản là một tai nạn.
Buổi chiều.
Lâm Tử Diên tìm đến văn phòng Thẩm Tư Viễn.
Thư ký nhìn thấy cô lập tức cúi đầu.
"Phu nhân."
Cô hơi đỏ mặt.
"Đừng gọi như vậy."
Nhưng thư ký chỉ mỉm cười.
"Thẩm tổng đã dặn."
"Nếu cô đến, không cần hẹn."
Một câu nói đơn giản.
Nhưng lại khiến cô im lặng.
Bởi vì cô nhận ra.
Thẩm Tư Viễn đã dành cho cô một vị trí đặc biệt.
Cửa phòng mở ra.
Người đàn ông đang ngồi sau bàn làm việc ngẩng đầu.
Ánh mắt lập tức dịu đi.
"Em đến đây làm gì?"
Lâm Tử Diên nhìn anh.
"Em muốn hỏi anh một chuyện."
Cách xưng hô này khiến Thẩm Tư Viễn hơi khựng lại.
Trước đây.
Cô luôn gọi anh là "Thẩm tiên sinh".
Đây là lần đầu tiên...
Cô gọi anh bằng một cách gần gũi như vậy.
"Em hỏi đi."
Lâm Tử Diên đặt bức ảnh xuống bàn.
"Người phụ nữ trong ảnh..."
"Là mẹ anh?"
Thẩm Tư Viễn im lặng.
Một lúc sau.
Anh gật đầu.
"Đúng."
"Còn mẹ tôi?"
Anh vẫn im lặng.
Sự im lặng đó chính là câu trả lời.
Lâm Tử Diên cảm thấy tim mình nặng xuống.
"Anh biết mẹ tôi từ trước?"
"Không."
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
"Anh biết bà ấy trước khi anh biết em."
Câu nói này khiến cô sững lại.
Trước khi biết cô?
Ý anh là...
"Mười năm trước."
Giọng Thẩm Tư Viễn thấp xuống.
"Anh từng gặp em."
Lâm Tử Diên mở to mắt.
"Không thể nào."
"Em không nhớ."
"Vì lúc đó em còn nhỏ."
Thẩm Tư Viễn đứng dậy.
Anh mở một ngăn kéo.
Lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là một chiếc vòng tay cũ.
Lâm Tử Diên vừa nhìn thấy...
Cả người lập tức run lên.
Bởi vì cô nhận ra nó.
Đây là món đồ mẹ cô từng đeo.
"Tại sao anh có nó?"
Thẩm Tư Viễn nhìn chiếc vòng.
"Ngày mẹ em xảy ra chuyện."
"Anh là người cuối cùng nhìn thấy bà ấy."
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Lâm Tử Diên lùi lại.
"Anh nói gì?"
Thẩm Tư Viễn siết chặt tay.
"Diên Diên..."
"Anh đã muốn nói với em."
"Nhưng anh sợ em sẽ không tha thứ."
Cùng lúc đó.
Ở một nhà hàng sang trọng.
Trần Dịch đang gặp người phụ nữ bí ẩn.
Người phụ nữ tháo kính xuống.
Lộ ra gương mặt quen thuộc.
Trần Dịch kinh ngạc.
"Là cô?"
Người phụ nữ mỉm cười.
"Không ngờ đúng không?"
"Tôi trở về rồi."
Cô ta chính là người từng biến mất khỏi giới thượng lưu mười năm trước.
Người biết rõ nhất bí mật giữa Lâm gia và Thẩm gia.
"Muốn đánh bại Thẩm Tư Viễn?"
Cô ta đặt một tập tài liệu xuống bàn.
"Không cần."
"Chỉ cần khiến Lâm Tử Diên không còn tin anh ta."
Trần Dịch nhìn tập hồ sơ.
Bên trong là những tài liệu liên quan đến cái chết của mẹ Lâm Tử Diên.
Nếu những thứ này được công khai...
Cuộc hôn nhân giữa Lâm Tử Diên và Thẩm Tư Viễn sẽ lập tức sụp đổ.
Nhưng hắn không biết.
Một điều nguy hiểm hơn đang xảy ra.
Bởi vì người phụ nữ kia...
Không thật sự muốn giúp hắn.
Cô ta chỉ đang lợi dụng tất cả mọi người.
Buổi tối.
Lâm Tử Diên trở về biệt thự.
Cô không nói chuyện.
Thẩm Tư Viễn nhận ra ngay.
"Em giận anh?"
Cô nhìn anh.
"Anh từng gặp mẹ em."
"Anh biết chuyện gì đã xảy ra."
"Nhưng anh giấu em."
Thẩm Tư Viễn không phủ nhận.
"Đúng."
Một câu trả lời thẳng thắn.
Lâm Tử Diên đau lòng hơn cả việc anh nói dối.
"Vì sao?"
Anh bước tới.
Nhưng cô lùi lại.
Lần đầu tiên.
Khoảng cách giữa họ xuất hiện.
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
Giọng anh khàn đi.
"Vì anh đã từng hứa với mẹ em."
"Hứa sẽ bảo vệ em."
Lâm Tử Diên sững người.
"Anh nói gì?"
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
"Ngày bà ấy rời đi..."
"Bà ấy nhờ anh chăm sóc em."
Khoảnh khắc đó.
Tất cả sự tức giận trong lòng Lâm Tử Diên...
Đều dao động.
Bởi vì cô nhận ra.
Người đàn ông trước mặt...
Có thể không phải người che giấu sự thật.
Mà là người đã mang bí mật đó một mình suốt mười năm.
Nhưng ngay lúc ấy.
Điện thoại vang lên.
Một tin nhắn lạ.
Chỉ có một câu:
"Muốn biết ai giết mẹ cô? Hãy rời khỏi Thẩm Tư Viễn."
Lâm Tử Diên nhìn màn hình.
Thẩm Tư Viễn cũng nhìn thấy.
Sắc mặt anh lập tức lạnh xuống.
Lần đầu tiên.
Sự bình tĩnh trên người anh biến mất.
Anh ôm lấy cô.
Giọng nói đầy nguy hiểm.
"Ai dám động đến em..."
"Anh sẽ khiến người đó trả giá."