Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 3: Người Đàn Ông Sau Lưng Thẩm Gia – Bí Mật Mười Năm Trước
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 3: Người Đàn Ông Sau Lưng Thẩm Gia – Bí Mật Mười Năm Trước
Mười năm trước.
Thành phố này từng xảy ra một vụ việc khiến cả giới thượng lưu chấn động.
Một vụ tai nạn tưởng như bình thường.
Nhưng sau đó...
Một gia đình tan vỡ.
Một người phụ nữ biến mất.
Và một bí mật bị chôn vùi.
Lâm Tử Diên chưa bao giờ biết.
Cuộc đời cô từ rất lâu trước khi gặp Thẩm Tư Viễn...
Đã có một sợi dây vô hình nối hai người lại với nhau.
Buổi sáng hôm đó.
Lâm Tử Diên tỉnh dậy trong căn phòng xa lạ.
Cô nhìn trần nhà.
Có một cảm giác rất kỳ lạ.
Trước đây.
Cô từng tưởng tượng về cuộc sống sau khi kết hôn.
Có thể là một căn nhà nhỏ.
Một người chồng bình thường.
Một cuộc sống đơn giản.
Nhưng hiện tại...
Cô lại trở thành vị hôn thê của người đàn ông quyền lực nhất thành phố.
Thẩm Tư Viễn.
Một người mà cô vẫn chưa thật sự hiểu.
Anh dịu dàng với cô.
Bảo vệ cô.
Nhưng cô luôn cảm thấy...
Phía sau vẻ bình tĩnh đó còn giấu một điều gì đó.
Một bí mật mà anh không muốn cô biết.
Lúc xuống nhà.
Cô thấy Thẩm Tư Viễn đang chuẩn bị bữa sáng.
Lâm Tử Diên đứng ở cầu thang.
Cô sững người.
Người đàn ông này...
Đang nấu ăn?
Thẩm Tư Viễn quay đầu.
"Em dậy rồi?"
Cô nhìn bàn ăn.
"Anh làm sao?"
"Ừ."
"Anh biết nấu ăn?"
Thẩm Tư Viễn bình tĩnh trả lời:
"Biết một chút."
Lâm Tử Diên nhìn món ăn trước mặt.
Rõ ràng không phải "một chút".
Mọi thứ đều được chuẩn bị rất cẩn thận.
Cô ngồi xuống.
Nếm thử một miếng.
Vị quen thuộc khiến cô hơi ngẩn ra.
"Đây là..."
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
"Giống món mẹ em từng làm."
Chiếc thìa trong tay cô dừng lại.
"Mẹ tôi?"
Một khoảng im lặng.
Lâm Tử Diên nhìn anh.
"Anh biết mẹ tôi?"
Thẩm Tư Viễn không trả lời ngay.
Chính sự im lặng đó...
Lại khiến cô càng chắc chắn.
Anh biết.
Không chỉ biết.
Mà còn biết rất nhiều.
"Thẩm Tư Viễn."
Lần đầu tiên cô gọi thẳng tên anh với giọng nghiêm túc.
"Anh đang giấu tôi chuyện gì?"
Người đàn ông trước mặt im lặng.
Một lúc lâu sau.
Anh đặt dao nĩa xuống.
"Một số chuyện..."
"Anh chưa muốn em biết."
Câu trả lời đó khiến Lâm Tử Diên khó chịu.
"Vì sao?"
"Vì anh sợ tôi không chịu nổi?"
"Hay vì anh sợ sau khi biết rồi..."
"Tôi sẽ thay đổi cách nhìn về anh?"
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
Ánh mắt anh sâu hơn.
"Vì anh sợ em sẽ hận anh."
Câu nói đó khiến cô sững lại.
Hận?
Tại sao cô lại phải hận anh?
Nhưng Thẩm Tư Viễn không giải thích thêm.
Anh chỉ nói:
"Cho anh thêm thời gian."
Nhưng Lâm Tử Diên không biết.
Ngay sau cuộc nói chuyện đó.
Một người đang âm thầm quan sát cô.
Trần Dịch.
Từ ngày biết cô sắp kết hôn với Thẩm Tư Viễn.
Hắn gần như mất kiểm soát.
Bởi vì hắn không thể chấp nhận.
Người phụ nữ từng yêu hắn...
Lại trở thành người mà hắn phải gọi là "thím".
Trong một căn phòng tối.
Trần Dịch ngồi đối diện một người đàn ông trung niên.
Người đó mặc vest đen.
Ánh mắt lạnh lùng.
"Anh chắc chắn muốn đối đầu với Thẩm Tư Viễn?"
Trần Dịch nghiến răng.
"Tôi chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về tôi."
Người đàn ông cười lạnh.
"Thứ thuộc về anh?"
"Hay là anh không chịu nổi việc cô ấy chọn người khác?"
Trần Dịch không trả lời.
Bởi vì hắn biết.
Cả hai đều đúng.
Người đàn ông trước mặt đặt một tập tài liệu xuống bàn.
"Muốn đánh bại Thẩm Tư Viễn..."
"Đừng bắt đầu từ anh ta."
"Hãy bắt đầu từ Lâm Tử Diên."
Trần Dịch mở hồ sơ.
Bên trong là thông tin về mẹ Lâm Tử Diên.
Hắn biến sắc.
"Không thể nào..."
Trong khi đó.
Lâm Tử Diên bắt đầu tự điều tra.
Cô không phải người thích nghi ngờ người khác.
Nhưng trực giác nói cho cô biết.
Thẩm Tư Viễn đang bảo vệ cô khỏi một chuyện rất lớn.
Cô đến căn phòng làm việc riêng của anh.
Nơi bình thường không ai được phép vào.
Trên bàn có một chiếc hộp gỗ cũ.
Cô mở ra.
Bên trong là một bức ảnh.
Một bức ảnh khiến cô chết lặng.
Trong ảnh.
Mẹ cô còn trẻ.
Đứng bên cạnh là một người phụ nữ khác.
Mẹ của Thẩm Tư Viễn.
Nhưng điều đáng sợ nhất...
Là phía sau bức ảnh có một dòng chữ.
"Hai gia đình từng là một."
Lâm Tử Diên chưa kịp hiểu.
Một giọng nói vang lên phía sau.
"Em đang làm gì?"
Cô quay lại.
Thẩm Tư Viễn đứng ở cửa.
Ánh mắt anh không còn bình tĩnh như mọi ngày.
Lần đầu tiên.
Cô thấy anh thật sự hoảng sợ.
"Anh không muốn em nhìn thấy thứ này."
Lâm Tử Diên cầm bức ảnh.
"Vì sao?"
"Vì nó liên quan đến mẹ tôi?"
Thẩm Tư Viễn im lặng.
Cô bước tới.
"Hay vì nó liên quan đến anh?"
Một giây sau.
Điện thoại của Thẩm Tư Viễn vang lên.
Một tin nhắn.
Chỉ có vài chữ.
"Cô ấy đã biết rồi."
Sắc mặt anh thay đổi.
Lâm Tử Diên nhìn anh.
"Người gửi là ai?"
Thẩm Tư Viễn không trả lời.
Anh chỉ bước tới.
Ôm lấy cô.
Lần đầu tiên...
Một người đàn ông luôn kiểm soát mọi thứ...
Lại mất bình tĩnh.
"Diên Diên."
Giọng anh khàn đi.
"Cho dù sau này em biết tất cả..."
"Xin em nhớ một chuyện."
"Anh chưa từng muốn làm tổn thương em."
Lâm Tử Diên đứng trong vòng tay anh.
Không hiểu vì sao.
Cô cảm nhận được sự sợ hãi của anh.
Không phải sợ mất quyền lực.
Không phải sợ mất danh tiếng.
Mà là sợ mất cô.
Nhưng cô không biết...
Ở một nơi khác.
Người phụ nữ đứng sau tất cả đã xuất hiện.
Bà nhìn bức ảnh cũ.
Mỉm cười.
"Cuối cùng..."
"Hai đứa cũng gặp nhau."
"Nhưng tình yêu này..."
"Liệu có chịu nổi sự thật năm đó không?"