[ Cao H] Ảnh Hậu Phim Người Lớn - Chương 23: Nơi Bắt Đầu Của Hắc Ảnh – Bí Mật Dưới Lòng Đất
Ngoại ô thành phố.
Một khu nhà bỏ hoang nằm giữa vùng đất lạnh lẽo.
Không có biển hiệu.
Không có camera.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nơi này từng tồn tại.
Nhưng đối với Hàn Mặc Thần.
Đây là nơi mọi thứ bắt đầu.
Chiếc xe dừng trước một cánh cổng sắt cũ.
Lâm Tư Vũ nhìn xung quanh.
"Đây là nơi Hắc Ảnh được thành lập?"
Hàn Mặc Thần gật đầu.
"Ba mươi năm trước."
"Ba gia tộc từng gặp nhau ở đây."
"Không ai biết địa điểm này."
"Ngay cả những người trong Hàn gia."
Lâm Tư Vũ nhìn hắn.
"Nhưng anh biết?"
Hàn Mặc Thần im lặng.
"Một phần ký ức của tôi bị che giấu."
Câu trả lời khiến cô bất ngờ.
"Ý anh là..."
"Có những chuyện xảy ra khi anh còn nhỏ."
"Nhưng anh không nhớ."
Hai người tiến đến cánh cửa.
Trên cửa có một hệ thống khóa cũ.
Không phải mật mã.
Mà là dấu vân tay.
Hàn Mặc Thần đặt tay lên.
Một tiếng "tách" vang lên.
Cánh cửa mở.
Lâm Tư Vũ nhìn hắn.
"Chỉ anh mới mở được?"
Hắn nhìn bàn tay mình.
"Xem ra."
"Cha tôi đã chuẩn bị thứ này từ lâu."
Bên dưới.
Một cầu thang dài dẫn xuống lòng đất.
Càng đi sâu.
Không khí càng lạnh.
Cuối cùng.
Một căn phòng khổng lồ xuất hiện.
Bên trong.
Có hàng trăm tài liệu.
Những bức ảnh.
Những bản hợp đồng.
Và biểu tượng Hắc Ảnh.
Lâm Tư Vũ nhìn lên tường.
Có một câu được viết bằng chữ lớn.
"Bóng tối không đáng sợ."
"Điều đáng sợ là người điều khiển nó."
Hàn Mặc Thần bước đến bàn trung tâm.
Ở đó có một chiếc hộp.
Không khóa.
Như thể đang chờ hắn.
Bên trong.
Một cuốn sổ cũ.
Tên trên bìa.
Hàn Chính Thành.
Hàn Mặc Thần mở ra.
Trang đầu tiên.
"Ngày thứ nhất."
"Hắc Ảnh không được tạo ra để thống trị."
"Nó được tạo ra để bảo vệ."
Hắn dừng lại.
Bởi vì điều này hoàn toàn trái ngược với những gì hắn biết.
Trang tiếp theo.
"Hàn Minh Triết đã thay đổi."
"Hắn không còn muốn bảo vệ gia tộc."
"Hắn muốn sở hữu tất cả."
Hàn Mặc Thần siết chặt cuốn sổ.
Sự thật cuối cùng cũng xuất hiện.
Cha hắn chưa từng phản bội.
Người phản bội là em trai ông.
Lâm Tư Vũ tìm thấy một tập hồ sơ khác.
Tên trên đó.
"Lâm gia – Kế hoạch giải thể Hắc Ảnh."
Cô mở ra.
Bên trong là chữ viết của cha cô.
"Con gái."
"Nếu một ngày con đọc được những dòng này."
"Xin hãy hiểu."
"Cha chưa bao giờ muốn con trở thành người của Hắc Ảnh."
"Cha muốn con là người kết thúc nó."
Lâm Tư Vũ im lặng.
Lần đầu tiên.
Cô cảm nhận được tình yêu của cha mình.
Ông không để lại quyền lực.
Ông để lại một nhiệm vụ.
Đột nhiên.
Một tiếng động vang lên.
Cánh cửa phía sau đóng lại.
Cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Một giọng nói vang lên.
"Cuối cùng."
"Các người cũng tìm được nơi này."
Hàn Mặc Thần lập tức quay lại.
Một người đàn ông đứng trong bóng tối.
Không ai khác.
Hàn Minh Triết.
Lâm Tư Vũ lạnh giọng:
"Ông theo dõi chúng tôi?"
Hàn Minh Triết cười.
"Không."
"Ta chỉ biết."
"Một ngày nào đó."
"Con trai Hàn Chính Thành sẽ quay lại đây."
Hàn Mặc Thần nhìn ông ta.
"Ông muốn gì?"
Hàn Minh Triết bước ra ánh sáng.
"Ta muốn thứ vốn thuộc về ta."
"Hắc Ảnh."
"Nhưng ông đã thua."
Hàn Mặc Thần nói.
Hàn Minh Triết bật cười.
"Thua?"
"Con thật sự nghĩ cuộc chiến bắt đầu từ hôm nay sao?"
Ông ta nhìn hắn.
"Nó bắt đầu từ ngày con được sinh ra."
Câu nói khiến Hàn Mặc Thần sững lại.
Hàn Minh Triết nói tiếp:
"Con không biết sao?"
"Con không phải người được chọn."
"Con là kết quả của một thí nghiệm."
Căn phòng im lặng.
Lâm Tư Vũ nhìn Hàn Mặc Thần.
Sắc mặt hắn lạnh đi.
Nhưng đôi mắt.
Lần đầu tiên xuất hiện sự dao động.
Hàn Minh Triết mỉm cười.
"Muốn biết cha con đã làm gì với con?"
"Hãy hỏi mẹ con."
Nói xong.
Ông ta rời đi.
Để lại một sự thật còn đáng sợ hơn tất cả.
Hàn Mặc Thần không chỉ là người thừa kế.
Hắn có thể là bí mật lớn nhất mà Hắc Ảnh từng tạo ra.