[ Cao H] Ảnh Hậu Phim Người Lớn - Chương 21: Người Thừa Kế Thật Sự – Bí Mật Máu Hàn Gia
Bức ảnh nằm trên bàn.
Một đứa trẻ khoảng tám tuổi.
Ánh mắt lạnh lùng.
Gương mặt non nớt nhưng lại mang vẻ bình tĩnh không giống những đứa trẻ bình thường.
Bên dưới bức ảnh.
Chỉ có một dòng chữ.
"Người kế thừa đầu tiên của Hắc Ảnh."
Hàn Mặc Thần nhìn rất lâu.
Hắn không nhận ra đứa trẻ đó.
Nhưng trực giác nói cho hắn biết.
Người trong ảnh chính là hắn.
"Không thể nào."
Hắn nói rất nhỏ.
Mười năm qua.
Hắn luôn nghĩ bản thân chỉ là người thừa kế Hàn gia.
Một người phải gánh trách nhiệm sau khi cha mất.
Một người buộc phải mạnh mẽ để bảo vệ gia tộc.
Nhưng bây giờ.
Có vẻ như mọi thứ đã được chuẩn bị từ trước.
Lâm Tư Vũ nhìn hắn.
"Anh biết chuyện này sao?"
Hàn Mặc Thần lắc đầu.
"Không."
"Lần đầu tiên."
Câu trả lời khiến cô im lặng.
Bởi vì lần đầu tiên cô thấy hắn thật sự không biết phải làm gì.
Một người luôn kiểm soát mọi thứ.
Lại phát hiện chính mình là quân cờ trong một bàn cờ lớn.
Hàn Thiên Vũ bước tới.
Nhìn thấy bức ảnh.
Sắc mặt anh thay đổi.
"Không nên để em biết chuyện này."
Hàn Mặc Thần quay sang.
Ánh mắt lạnh xuống.
"Lại là anh biết?"
Hàn Thiên Vũ im lặng.
Sự im lặng đó khiến Hàn Mặc Thần càng đau hơn.
"Từ đầu đến cuối."
"Anh đều biết."
"Anh biết mẹ còn sống."
"Anh biết cha từng điều tra Hắc Ảnh."
"Anh biết tôi liên quan đến tất cả chuyện này."
"Nhưng anh không nói gì."
Hàn Thiên Vũ cúi đầu.
"Bởi vì cha đã bắt anh thề."
"Thề bảo vệ em."
Hàn Mặc Thần cười lạnh.
"Hay bảo vệ bí mật?"
Không ai trả lời.
Đêm đó.
Hàn Thiên Vũ cuối cùng cũng nói ra một sự thật.
"Năm em tám tuổi."
"Cha đã đưa em đến một nơi."
"Một căn phòng dưới tầng hầm Hàn gia."
"Ở đó có rất nhiều tài liệu."
"Cha nói với anh..."
"Em không chỉ là con trai ông ấy."
"Em là người được Hắc Ảnh lựa chọn."
Hàn Mặc Thần siết tay.
"Vì sao là tôi?"
Hàn Thiên Vũ nhìn hắn.
"Bởi vì dòng máu của mẹ em."
Câu nói đó khiến tất cả sững lại.
"Mẹ?"
"Đúng."
"Mẹ em không chỉ là vợ của cha."
"Bà ấy cũng thuộc một gia tộc từng kiểm soát một phần Hắc Ảnh."
Một bí mật khác.
Lại được mở ra.
Hàn Mặc Thần luôn nghĩ mẹ mình chỉ là một người phụ nữ bình thường.
Một người dịu dàng.
Một người luôn đứng phía sau cha hắn.
Nhưng sự thật.
Bà cũng là một phần của cuộc chiến.
Trong khi đó.
Tập đoàn Hàn Thị.
Hàn Minh Triết đang ngồi trong phòng chủ tịch.
Trước mặt ông ta.
Là toàn bộ hồ sơ cổ phần.
"Chỉ còn một bước."
Trợ lý nói.
"Chỉ cần lấy được quyền biểu quyết cuối cùng."
"Hàn Thị sẽ thuộc về ngài."
Hàn Minh Triết mỉm cười.
"Không."
"Không chỉ Hàn Thị."
"Ta muốn toàn bộ Hắc Ảnh."
Ông ta nhìn bức ảnh cũ.
Trong ảnh.
Là Hàn Chính Thành.
Người anh trai mà ông ta từng căm hận.
"Anh luôn nghĩ mình là người chiến thắng."
"Nhưng cuối cùng."
"Người có được tất cả vẫn là tôi."
Cùng lúc đó.
Lâm Tư Vũ một mình đọc lại di chúc.
Cô phát hiện một dòng chữ bị che giấu.
Một dòng chỉ có thể nhìn thấy dưới ánh sáng đặc biệt.
"Nếu Hàn Mặc Thần biết được sự thật."
"Hãy nói cho cậu ấy biết..."
Cô tiếp tục đọc.
"Cậu ấy chưa bao giờ là người thừa kế của Hắc Ảnh."
Lâm Tư Vũ sững người.
Bên dưới còn một câu.
"Cậu ấy là người được tạo ra để phá hủy Hắc Ảnh."
Cô lập tức hiểu.
Hàn Mặc Thần không phải người kế nhiệm.
Hắn là vũ khí cuối cùng.
Đúng lúc đó.
Cửa phòng mở ra.
Hàn Mặc Thần đứng đó.
"Cô đã biết rồi?"
Lâm Tư Vũ nhìn hắn.
"Anh nghe thấy?"
Hắn gật đầu.
"Đúng."
"Và tôi muốn biết."
"Ai đã biến cuộc đời tôi thành một kế hoạch?"
Ngoài cửa sổ.
Ánh đèn thành phố kéo dài.
Một cuộc chiến mới bắt đầu.
Không còn là tranh giành quyền lực.
Mà là cuộc chiến để giành lại chính cuộc đời mình.
Hàn Mặc Thần nhìn về phía bóng tối.
"Lần này."
"Tôi sẽ không làm quân cờ nữa."
"Tôi sẽ là người lật bàn."