[ Cao H] Ảnh Hậu Phim Người Lớn - Chương 16: Đêm Mất Tất Cả – Sự Thật Sau Ánh Đèn
Ba năm.
Ba năm kể từ ngày Lâm Tư Vũ rơi từ đỉnh cao xuống vực sâu.
Ngày đó.
Cô từng là nữ diễn viên được săn đón nhất.
Tên của cô xuất hiện trên mọi trang báo.
Mọi đạo diễn đều muốn hợp tác.
Mọi thương hiệu đều muốn cô làm đại diện.
Nhưng chỉ trong một đêm.
Tất cả biến mất.
Một đoạn video.
Một loạt bài viết.
Một cuộc tấn công truyền thông được chuẩn bị hoàn hảo.
Cô mất tất cả.
Sự nghiệp.
Danh tiếng.
Niềm tin.
Và điều đau đớn nhất.
Người cô từng tin tưởng nhất cũng biến mất vào thời điểm đó.
Địa điểm trong tin nhắn.
Là một khách sạn cũ nằm ở ngoại ô thành phố.
Nơi tổ chức buổi tiệc năm đó.
Lâm Tư Vũ đứng trước cửa.
Bàn tay cô vô thức siết chặt.
Hàn Mặc Thần đứng phía sau.
"Cô có thể không cần vào."
Lâm Tư Vũ lắc đầu.
"Không."
"Tôi đã chạy trốn nơi này ba năm."
"Đã đến lúc tôi quay lại."
Cánh cửa mở ra.
Bên trong vẫn giữ nguyên như ký ức.
Sảnh lớn.
Ánh đèn.
Chiếc cầu thang nơi cô từng bị truyền thông bao vây.
Mọi thứ giống như đang chờ cô trở lại.
Nhưng lần này.
Cô không còn là Lâm Tư Vũ của ba năm trước.
Hàn Mặc Thần nhìn cô.
"Ba năm trước, chuyện gì thật sự xảy ra?"
Cô im lặng.
Rất lâu.
Sau đó nói:
"Tôi nhận được một cuộc gọi."
"Một người nói rằng có bằng chứng chứng minh công ty quản lý đang lừa dối tôi."
"Tôi đến đây để gặp người đó."
"Nhưng người tôi gặp..."
"Lại là người tôi không bao giờ nghĩ tới."
Hàn Mặc Thần hỏi:
"Ai?"
Lâm Tư Vũ nhìn lên tầng hai.
"Bạn thân của tôi."
Tên cô ấy.
Tống Nhược.
Người từng ở bên cạnh Lâm Tư Vũ suốt năm năm.
Người hiểu rõ mọi bí mật của cô.
Và cũng là người duy nhất biết mật khẩu điện thoại của cô.
"Nhưng vì sao cô ấy lại hại cô?"
Lâm Tư Vũ cười nhạt.
"Đó là điều tôi muốn biết."
Đúng lúc này.
Một tiếng vỗ tay vang lên.
"Tôi không nghĩ cô sẽ quay lại."
Cả hai quay người.
Một người phụ nữ bước ra từ bóng tối.
Trang phục sang trọng.
Ánh mắt lạnh lùng.
Tống Nhược.
Lâm Tư Vũ nhìn cô ta.
Ba năm.
Cuối cùng cũng gặp lại.
"Vì sao?"
Câu hỏi đầu tiên của Lâm Tư Vũ.
Tống Nhược cười.
"Cô vẫn hỏi câu đó sao?"
"Tôi từng nghĩ cô thông minh hơn."
Hàn Mặc Thần bước lên.
"Người hãm hại cô ấy là cô?"
Tống Nhược nhìn hắn.
"Không."
"Tôi chỉ là người thực hiện."
"Người thật sự muốn cô biến mất..."
Cô ta dừng lại.
"Là người đứng sau Hắc Ảnh."
Lâm Tư Vũ lạnh giọng:
"Vậy mục đích là gì?"
Tống Nhược nhìn cô.
"Vì cô giữ thứ mà họ cần."
"Tôi?"
"Đúng."
"Cô nghĩ ba năm trước họ muốn hủy hoại danh tiếng của cô sao?"
"Không."
"Họ muốn ép cô giao ra một thứ."
Hàn Mặc Thần lập tức thay đổi sắc mặt.
"Thứ gì?"
Tống Nhược nhìn hắn.
"Một bản hợp đồng."
"Hợp đồng giữa Lâm gia và Hàn gia."
Căn phòng im lặng.
Lâm Tư Vũ sững người.
Bởi vì cô chưa từng biết về hợp đồng đó.
"Không thể nào."
Tống Nhược cười.
"Cô thật sự nghĩ cha cô chỉ là một doanh nhân bình thường sao?"
"Ông ấy từng là một trong những người sáng lập Hắc Ảnh."
Lâm Tư Vũ lùi lại.
Không.
Cô không muốn tin.
Gia đình cô.
Cũng liên quan đến tất cả chuyện này.
Hàn Mặc Thần nhìn cô.
Hắn hiểu cảm giác đó.
Bởi vì hắn cũng từng trải qua.
Khi phát hiện gia đình mình không giống những gì mình nghĩ.
Tống Nhược lấy ra một tập hồ sơ.
"Đây là thứ cô tìm."
Nhưng khi Lâm Tư Vũ chuẩn bị nhận lấy.
Một tiếng súng vang lên.
Tập hồ sơ rơi xuống đất.
Một viên đạn xuyên qua bàn.
Có người đang theo dõi họ.
Hàn Mặc Thần lập tức kéo Lâm Tư Vũ tránh sang bên.
"Tất cả cúi xuống!"
Bóng người bên ngoài cửa sổ nhanh chóng biến mất.
Tống Nhược nhìn cảnh đó.
Lần đầu tiên lộ ra vẻ sợ hãi.
"Bọn họ đến rồi."
"Ai?"
Tống Nhược nhìn về phía bóng tối.
"Người điều khiển tất cả."
"Người mà ngay cả Hàn Thiên Vũ cũng sợ."
Đúng lúc đó.
Điện thoại Hàn Mặc Thần nhận được một tin nhắn.
Một bức ảnh.
Trong ảnh.
Là cha hắn.
Hàn Chính Thành.
Nhưng phía sau ông.
Có một người đứng đó.
Người này.
Hàn Mặc Thần nhận ra.
Là người hắn chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện.
Mẹ hắn.
Người đã mất tích mười năm.
Tin nhắn chỉ có một câu:
"Muốn biết ai là kẻ phản bội thật sự?"
"Hãy tìm mẹ của cậu."
Hàn Mặc Thần nhìn màn hình.
Lần đầu tiên trong mười năm.
Hắn mất đi sự bình tĩnh.
Bởi vì có một sự thật đáng sợ hơn tất cả.
Có thể...
Mẹ hắn vẫn còn sống.