[ Cao H] Ảnh Hậu Phim Người Lớn - Chương 12: Người Thừa Kế Bị Nguyền Rủa
Sau đêm hôm đó.
Lâm Tư Vũ chính thức bước vào thế giới mà trước đây cô chưa từng biết đến.
Một thế giới nằm phía sau ánh đèn sân khấu.
Nơi nghệ sĩ không chỉ cạnh tranh bằng tài năng.
Mà còn bằng quyền lực.
Bằng những mối quan hệ.
Và bằng những bí mật có thể hủy diệt một con người.
Phòng họp tầng cao nhất Hàn Thị.
Lần đầu tiên Lâm Tư Vũ tham dự cuộc họp nội bộ của tập đoàn.
Nhưng nội dung hôm nay không liên quan đến phim ảnh.
Mà là một cái tên.
"Hắc Ảnh."
Trên màn hình lớn xuất hiện một sơ đồ phức tạp.
Những công ty giải trí.
Những tập đoàn truyền thông.
Những nhân vật từng biến mất khỏi giới công chúng.
Tất cả đều có một điểm chung.
Đều từng liên quan đến Hắc Ảnh.
Trần Khải đặt tài liệu xuống bàn.
"Hàn tổng."
"Trong mười năm qua, chúng ta đã tìm kiếm người đứng sau Hắc Ảnh."
"Nhưng mọi dấu vết đều bị xóa."
Lâm Tư Vũ nhìn màn hình.
"Không phải không tìm được."
"Mà là có người cố tình để chúng ta không tìm thấy."
Hàn Mặc Thần nhìn cô.
"Tiếp tục."
Cô chỉ vào một chuỗi dữ liệu.
"Những vụ scandal lớn trong ngành giải trí đều xảy ra theo cùng một cách."
"Một nghệ sĩ mất danh tiếng."
"Một người khác thay thế vị trí."
"Một công ty mới nổi lên."
"Đây không phải cạnh tranh."
"Đây là thanh lọc."
Căn phòng im lặng.
Bởi vì cô nói đúng.
Ba năm trước.
Cô không phải nạn nhân duy nhất.
Chỉ là người bị chọn làm mục tiêu rõ ràng nhất.
Hàn Mặc Thần nhìn cô.
Trong ánh mắt hắn xuất hiện một tia thay đổi.
Ba năm trước.
Hắn từng nghĩ Lâm Tư Vũ chỉ là một diễn viên bị cuốn vào cuộc chiến.
Nhưng bây giờ.
Hắn nhận ra.
Cô có khả năng nhìn thấy những thứ người khác bỏ qua.
"Vì sao cô lại chắc chắn?"
Hắn hỏi.
Lâm Tư Vũ im lặng vài giây.
"Bởi vì tôi từng trải qua."
"Một người bị hủy hoại không chỉ mất danh tiếng."
"Họ sẽ hiểu được cách những kẻ đó vận hành."
Buổi tối.
Lâm Tư Vũ ở lại văn phòng.
Cô tiếp tục xem tài liệu.
Trong một tập hồ sơ cũ.
Cô nhìn thấy một cái tên.
Hàn Mặc Thần.
Nhưng bên cạnh tên hắn.
Có một dòng ghi chú.
"Người thừa kế cuối cùng."
"Cũng là người nguy hiểm nhất."
Cô nhíu mày.
"Nguy hiểm?"
Đúng lúc đó.
Giọng nói của Hàn Mặc Thần vang lên phía sau.
"Cô đang đọc hồ sơ về tôi?"
Lâm Tư Vũ quay lại.
"Anh không thích người khác biết quá khứ của anh?"
"Không."
"Tôi chỉ không muốn cô biết quá sớm."
Cô nhìn hắn.
"Vì sao?"
Hàn Mặc Thần bước đến gần bàn.
"Bởi vì một khi biết sự thật."
"Cô sẽ không thể quay lại như trước."
"Anh nghĩ tôi còn có thể quay lại sao?"
Một câu hỏi khiến hắn im lặng.
Bởi vì hắn hiểu.
Cả hai người bọn họ đều đã mất đi cuộc sống bình thường.
"Hàn Mặc Thần."
Lâm Tư Vũ hỏi.
"Người ngoài gọi anh là gì?"
Hắn không trả lời.
Cô nhìn hồ sơ.
"Người thừa kế bị nguyền rủa?"
Lần đầu tiên.
Biểu cảm của hắn thay đổi.
"Đó là câu chuyện mà người khác kể."
"Còn sự thật?"
Hắn nhìn ra ngoài cửa kính.
"Tôi là người duy nhất còn sống sau đêm Hàn gia sụp đổ."
Câu nói đó.
Khiến căn phòng lạnh đi.
Mười năm trước.
Một đêm.
Một gia đình tan nát.
Một người con trai mất tất cả.
Và từ đó.
Hàn Mặc Thần trở thành con người hiện tại.
Lạnh lùng.
Kiểm soát.
Không tin bất kỳ ai.
Nhưng Lâm Tư Vũ không biết.
Cùng lúc đó.
Ở một nơi khác.
Một người đàn ông đang xem hình ảnh của cô.
"Hàn Mặc Thần đã tìm được người hợp tác."
Trợ lý hỏi:
"Chúng ta có cần ngăn cản không?"
Người đàn ông lắc đầu.
"Không."
"Hãy để họ tiếp tục."
"Vì càng gần sự thật..."
"Họ càng dễ bị phá hủy."
Ánh sáng trên màn hình tắt đi.
Một cái tên xuất hiện.
Hàn Thiên Vũ.
Người đã biến mất khỏi Hàn gia mười năm trước.
Và cũng là người mà tất cả đều nghĩ đã chết.
Nhưng hắn đã trở lại.