[ Cao H] Ảnh Hậu Phim Người Lớn - Chương 11: Quá Khứ Của Hàn Mặc Thần
Đêm đó.
Sau khi nhận được tin nhắn từ người đã chết.
Hàn Mặc Thần biến mất khỏi cuộc họp.
Đây là chuyện chưa từng xảy ra.
Trong mắt tất cả mọi người.
Hàn Mặc Thần là người không bao giờ mất kiểm soát.
Hắn có thể đối mặt với khủng hoảng tài chính.
Có thể xử lý những cuộc đấu đá trong giới kinh doanh.
Có thể khiến đối thủ thất bại chỉ bằng vài câu nói.
Nhưng lần này.
Một tin nhắn đơn giản.
Lại khiến sắc mặt hắn thay đổi.
Lâm Tư Vũ đứng trước cửa phòng làm việc.
Cô chưa từng thấy hắn như vậy.
Không phải lạnh lùng.
Không phải kiêu ngạo.
Mà là một người đang đối mặt với ký ức hắn cố chôn giấu.
"Có chuyện gì xảy ra?"
Hàn Mặc Thần không trả lời.
Một lúc lâu sau.
Hắn lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp cũ.
Chiếc hộp đã bị khóa rất lâu.
"Tôi từng nghĩ..."
"Hộp này sẽ không bao giờ mở lại."
Lâm Tư Vũ nhìn hắn.
"Liên quan đến cha anh?"
Hàn Mặc Thần ngẩng đầu.
Ánh mắt có chút bất ngờ.
"Anh biết tôi điều tra."
Cô trả lời:
"Tôi không chỉ điều tra kẻ hại tôi."
"Tôi cũng cần biết người đang đứng cùng phe với tôi là ai."
Một câu nói rất thẳng.
Nhưng Hàn Mặc Thần không tức giận.
Ngược lại.
Hắn hiểu.
Bởi vì hai người giống nhau.
Cả hai đều từng bị phản bội.
Cả hai đều không còn khả năng tin tưởng dễ dàng.
Hắn mở chiếc hộp.
Bên trong là một cuốn sổ cũ.
Một bức ảnh.
Và một chiếc nhẫn bạc.
Lâm Tư Vũ nhìn bức ảnh.
Một gia đình.
Một người đàn ông trung niên.
Một người phụ nữ.
Và một cậu bé khoảng mười tuổi.
"Đây là..."
"Gia đình tôi."
Hàn Mặc Thần nói.
"Mười năm trước."
"Hàn gia không phải là tập đoàn mạnh nhất."
Lâm Tư Vũ im lặng lắng nghe.
"Cha tôi, Hàn Chính Thành."
"Là người sáng lập Hàn Thị."
"Nhưng ông không chỉ làm kinh doanh."
"Ông từng kiểm soát một phần rất lớn ngành giải trí."
Lâm Tư Vũ hơi bất ngờ.
Bởi vì trước giờ.
Cô luôn nghĩ Hàn Thị chỉ là tập đoàn truyền thông.
Nhưng sự thật.
Còn sâu hơn.
"Hàn gia từng có một mạng lưới gọi là..."
"Hắc Ảnh."
"Hắc Ảnh?"
"Một tổ chức đứng phía sau các dự án điện ảnh lớn."
"Nó quyết định ai được nổi tiếng."
"Ai sẽ biến mất."
Lâm Tư Vũ lạnh người.
"Ý anh là..."
"Giới giải trí chưa bao giờ thật sự tự do."
Hàn Mặc Thần nói.
"Phía sau ánh đèn."
"Luôn có người điều khiển."
Mười năm trước.
Hàn Chính Thành phát hiện một bí mật.
Có người trong Hắc Ảnh muốn biến tổ chức này thành công cụ thao túng.
Không chỉ kiểm soát nghệ sĩ.
Mà còn kiểm soát dư luận.
Cha hắn muốn phá bỏ tất cả.
Nhưng ông thất bại.
Một vụ tai nạn xảy ra.
Hàn Chính Thành chết.
Mẹ Hàn Mặc Thần biến mất.
Còn Hàn Mặc Thần.
Trở thành người thừa kế khi mới mười tám tuổi.
"Tôi từng nghĩ cha tôi chỉ là một người thất bại."
Hàn Mặc Thần nói.
"Nhưng sau này tôi mới hiểu."
"Ông ấy không thất bại."
"Ông ấy chỉ không muốn trở thành quái vật giống những người khác."
Lâm Tư Vũ nhìn hắn.
Lần đầu tiên.
Cô thấy được một Hàn Mặc Thần khác.
Không phải người đàn ông quyền lực.
Mà là một đứa trẻ từng mất tất cả.
"Vậy Mạc Cảnh?"
Cô hỏi.
Hàn Mặc Thần im lặng.
"Mạc gia từng là đồng minh của Hàn gia."
"Nhưng sau cái chết của cha tôi."
"Mọi thứ thay đổi."
"Mạc Cảnh nghĩ Hàn gia là nguyên nhân khiến gia đình hắn sụp đổ."
"Vì vậy hắn muốn trả thù."
"Nhưng anh không tin hắn là người đứng sau?"
"Không."
"Tôi biết hắn."
"Hắn muốn phá hủy tôi."
"Nhưng hắn không phải người giết cha tôi."
Lâm Tư Vũ nhìn cuốn sổ.
Có một trang bị xé mất.
"Còn thứ này?"
Hàn Mặc Thần nhìn theo ánh mắt cô.
"Trang quan trọng nhất."
"Ai đó đã lấy nó đi."
Đúng lúc đó.
Điện thoại của Lâm Tư Vũ vang lên.
Một tin nhắn mới.
Từ số lạ.
"Muốn biết người thật sự phá hủy cuộc đời cô?"
"Hãy tìm trang cuối cùng trong cuốn sổ của Hàn gia."
Cô nhìn Hàn Mặc Thần.
Hai người đều hiểu.
Có người đang theo dõi họ.
Và người đó.
Biết nhiều hơn tất cả.
Đêm đó.
Hàn Mặc Thần đưa ra một quyết định.
"Lâm Tư Vũ."
"Cô muốn biết sự thật?"
Cô gật đầu.
"Vậy từ hôm nay."
"Cô không chỉ là nghệ sĩ của Hàn Thị."
"Chúng ta sẽ cùng điều tra Hắc Ảnh."
Lâm Tư Vũ nhìn hắn.
"Và nếu cuối cùng phát hiện anh cũng liên quan?"
Hàn Mặc Thần không né tránh.
"Cô có thể tự tay kết thúc tôi."
Một câu nói.
Nhưng khiến cô hiểu.
Người đàn ông này.
Cũng đang đặt mạng sống của mình lên bàn cờ.
Ngoài cửa kính.
Thành phố vẫn sáng đèn.
Nhưng phía sau ánh sáng.
Một cuộc chiến mới vừa bắt đầu.