Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 61: Người Tạo Ra Sinh Tử Trở Lại
Bên trong cánh cửa cuối cùng.
Không có ánh sáng.
Không có bóng tối.
Chỉ có một khoảng không vô tận.
Tôi bước đi trong đó.
Không biết bao lâu.
Không biết đã qua bao nhiêu thời gian.
Ở nơi này.
Thời gian không còn ý nghĩa.
Trước mặt tôi xuất hiện một mặt hồ.
Mặt hồ không phản chiếu hình ảnh hiện tại của tôi.
Mà là một người khác.
Một cô gái mặc áo trắng.
Ánh mắt bình tĩnh.
Khí chất cao quý đến mức khiến cả thiên địa phải cúi đầu.
Tôi nhìn cô ấy.
Trong lòng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.
Không xa lạ.
Mà giống như...
Tôi đang nhìn chính mình.
"Ngươi cuối cùng cũng trở lại."
Một giọng nói vang lên.
Tôi quay đầu.
Không có ai.
"Ngươi là ai?"
Tôi hỏi.
Giọng nói trả lời:
"Ta là ký ức mà ngươi đã phong ấn."
"Ba nghìn năm trước."
"Ngươi tự chia linh hồn mình thành hai phần."
"Một phần trở thành Bạch Vân."
"Một phần trở thành Mạc Tiểu An."
Tôi sững người.
Thì ra...
Mạc Tiểu An không phải một kiếp sống bình thường.
Tôi chính là một phần ký ức bị bỏ lại.
Một linh hồn muốn được sống như một con người bình thường.
"Tại sao ta phải làm vậy?"
Mặt hồ dao động.
Hình ảnh quá khứ hiện lên.
Tôi thấy chính mình đứng trước sinh tử giới.
Bên cạnh là Lâm Phong.
Khi đó.
Anh vẫn còn là chiến thần.
Tôi nói:
"Nếu ta tiếp tục giữ sức mạnh này."
"Ta sẽ không bao giờ biết cảm giác được yêu là gì."
Lâm Phong nhìn tôi.
"Vậy nàng muốn trở thành ai?"
Tôi mỉm cười.
"Một người bình thường."
"Một người có thể khóc."
"Có thể sợ hãi."
"Có thể yêu một người."
Tôi hiểu rồi.
Tôi từng tự phong ấn sức mạnh.
Không phải vì yếu đuối.
Mà vì muốn biết cảm giác được sống.
Nhưng cái giá phải trả...
Là quên mất người tôi yêu nhất.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
"Phong..."
Tôi nhớ anh.
Ngay khoảnh khắc đó.
Toàn bộ ký ức trở về.
Tôi nhớ những ngày bên anh.
Nhớ lời hứa.
Nhớ cả khoảnh khắc anh ôm lấy tôi trước khi tôi biến mất.
Tôi mở mắt.
Một nguồn sức mạnh khổng lồ thức tỉnh.
Nhưng lần này.
Tôi không còn sợ nó.
Bởi vì tôi hiểu.
Sức mạnh không quyết định tôi là ai.
Chính lựa chọn của tôi mới quyết định.
Bên ngoài cánh cửa.
Thiên Luật cảm nhận được sự thay đổi.
Lần đầu tiên.
Nó xuất hiện cảm xúc.
Một cảm xúc giống như sợ hãi.
"Không thể nào..."
"Người sáng tạo đã thức tỉnh."