Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 56: Sự Thật Về Cái Chết Của Tôi
Thần tướng nhìn tôi.
Ba nghìn năm.
Hắn chưa từng quên ánh mắt của tôi ngày đó.
Ánh mắt không phải căm hận.
Mà là thất vọng.
"Ngươi muốn biết tại sao ta giết ngươi?"
Tôi nhìn hắn.
"Đúng."
Hắn im lặng.
Sau đó tháo bỏ mũ giáp.
Lần đầu tiên.
Tôi nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt hắn.
"Ta không muốn giết ngươi."
Tôi cười lạnh.
"Nhưng ngươi vẫn làm."
Hắn gật đầu.
"Bởi vì ta không có lựa chọn."
Một câu nói giống như đang biện minh.
Nhưng sau đó.
Hắn nói ra sự thật.
"Thần giới đã bị một thứ khác kiểm soát."
Tôi cau mày.
"Cái gì?"
Hắn nhìn lên bầu trời.
"Thiên Luật."
Tôi sững người.
Thiên Luật.
Không phải một người.
Không phải một vị thần.
Mà là quy tắc tồn tại từ khi thế giới hình thành.
Hắn nói:
"Thiên Luật nhận thấy ngươi tạo ra sinh tử giới."
"Nó cho rằng ngươi phá vỡ cân bằng."
"Nó muốn xóa bỏ ngươi."
"Nhưng ta không muốn."
"Vì vậy ta đã chọn cách..."
"Giết ngươi trước."
Tôi im lặng.
Tôi hiểu rồi.
Hắn không giết tôi vì phản bội.
Mà vì muốn tôi có cơ hội luân hồi.
Nhưng hắn đã sai.
Bởi vì sau cái chết của tôi.
Lâm Phong đã mất tất cả.
Tôi nhìn về phía anh.
Lâm Phong đứng đó.
Không nói một lời.
Nhưng bàn tay anh đang run.
Ba nghìn năm.
Anh vẫn mang theo nỗi đau đó.
Anh từng nghĩ tôi bỏ lại anh.
Từng nghĩ mình không đủ mạnh để bảo vệ tôi.
Tôi bước đến.
Nắm lấy tay anh.
"Phong."
Anh nhìn tôi.
"Không phải lỗi của anh."
Lâm Phong cúi đầu.
"Nhưng anh đã mất em."
Tôi lắc đầu.
"Không."
"Chúng ta chỉ lạc mất nhau."
"Nhưng cuối cùng vẫn gặp lại."
Ngay lúc đó.
Một tiếng chuông lớn vang lên.
Không phải từ âm giới.
Không phải từ thần giới.
Mà từ toàn bộ tam giới.
Thần tướng biến sắc.
"Không thể nào..."
Tôi nhìn hắn.
"Chuyện gì?"
Hắn nói:
"Thiên Luật đã thức tỉnh."
Bầu trời xuất hiện vô số vết nứt.
Một giọng nói không có cảm xúc vang xuống:
"Kẻ phá vỡ cân bằng."
"Đã đến lúc..."
"Trả lại tất cả."
Lâm Phong đứng trước tôi.
Một lần nữa.
Anh chọn bảo vệ tôi.
Nhưng lần này.
Kẻ thù không còn là thần.
Không còn là quỷ.
Mà là chính quy luật của thế giới.