Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 55: Ký Ức Ba Nghìn Năm Trước
Khoảnh khắc tôi nhớ lại quá khứ.
Toàn bộ âm giới chìm vào im lặng.
Không ai dám lên tiếng.
Bởi vì ngay cả những linh hồn tồn tại hàng nghìn năm...
Cũng không thể tưởng tượng được sự thật này.
Tôi không phải Mạc Tiểu An.
Ít nhất...
Không chỉ là Mạc Tiểu An.
Ba nghìn năm trước.
Tôi từng có một cái tên khác.
Một cái tên khiến cả thần giới cúi đầu.
Bạch Vân.
Người tạo ra sinh tử giới.
Người giữ cân bằng giữa ba cõi.
Tôi từng đứng trên đỉnh cao nhất của thần giới.
Có quyền quyết định sinh mệnh của vô số sinh linh.
Nhưng cũng chính vì vậy.
Tôi nhìn thấy quá nhiều đau khổ.
Thần giới nói:
"Con người sinh ra để chịu sự quản lý."
Nhưng tôi không đồng ý.
Tôi từng đi xuống nhân gian.
Từng nhìn thấy những người bình thường.
Họ có thể yếu đuối.
Có thể sống ngắn ngủi.
Nhưng họ có thứ mà thần không có.
Tình cảm.
Hy vọng.
Và sự lựa chọn.
Chính lúc đó.
Tôi gặp Lâm Phong.
Khi ấy.
Anh không phải Quỷ Vương.
Anh là một chiến thần của thần giới.
Một người luôn lạnh lùng.
Nhưng lại sẵn sàng chống lại cả thiên luật vì một sinh mạng nhỏ bé.
Lần đầu gặp anh.
Tôi hỏi:
"Ngươi là thần."
"Tại sao lại cứu một con người?"
Anh trả lời:
"Vì nàng ấy muốn sống."
"Chỉ vậy thôi."
Một câu nói đơn giản.
Nhưng khiến tôi thay đổi.
Tôi bắt đầu hiểu.
Có những thứ không thể đo bằng sức mạnh.
Chúng tôi cùng nhau tạo ra sinh tử giới.
Một nơi để linh hồn có thể nghỉ ngơi.
Một nơi để người chết không phải trở thành oán linh.
Nhưng thần giới không chấp nhận.
Bởi vì họ sợ mất quyền kiểm soát.
Cuộc chiến bắt đầu.
Thần.
Quỷ.
Nhân gian.
Tất cả bị cuốn vào.
Trong trận chiến cuối cùng.
Tôi bị bao vây.
Thần giới ép tôi giao lại quyền năng.
Nhưng tôi từ chối.
Bởi vì tôi biết.
Nếu quyền năng rơi vào tay bọn họ.
Ba cõi sẽ không còn tự do.
Lâm Phong xuất hiện trước mặt tôi.
Anh bị thương rất nặng.
Tôi tức giận:
"Anh đến đây làm gì?"
Anh cười.
"Đến đưa nàng rời khỏi đây."
Tôi lắc đầu.
"Không được."
"Nếu ta đi."
"Ba cõi sẽ bị hủy."
Anh nhìn tôi.
"Nếu nàng chết."
"Ta sẽ để cả ba cõi chôn cùng."
Tôi chưa từng nghĩ.
Một người luôn tuân theo thiên luật.
Lại có ngày nói ra câu đó.
Nhưng cuối cùng.
Tôi vẫn chết.
Bởi vì thanh kiếm của thần tướng xuyên qua cơ thể tôi.
Người phản bội.
Chính là người hôm nay đứng trước mặt tôi.