Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 47: Quyền Năng Người Giữ Cửa Âm Dương Thức Tỉnh
Trong khoảnh khắc luồng sức mạnh khổng lồ đánh xuống.
Tôi tưởng rằng mình sẽ biến mất.
Nhưng không.
Một ánh sáng trắng xuất hiện trước mặt tôi.
Không chói mắt.
Không lạnh lẽo.
Mà giống như một thứ đã chờ đợi tôi rất lâu.
Chiếc vòng cổ trên người tôi vỡ ra.
Một ký hiệu cổ xưa xuất hiện trên lòng bàn tay.
Tất cả linh hồn trong âm giới đồng loạt quỳ xuống.
Lâm Phong nhìn tôi.
Ánh mắt anh đầy kinh ngạc.
"Tiểu An..."
"Em đã thức tỉnh rồi."
Tôi nhìn bàn tay mình.
Tôi có thể cảm nhận được.
Tôi nghe thấy tiếng nói của những linh hồn.
Tôi nhìn thấy dòng chảy giữa sinh và tử.
Tôi hiểu rồi.
Tôi không phải người được chọn để mở cánh cửa.
Tôi là người được sinh ra để bảo vệ nó.
Kẻ Nuốt Sinh Tử nhìn tôi.
Lần đầu tiên.
Nó trở nên nghiêm túc.
"Không thể nào."
"Ngươi đã mất ký ức."
"Ngươi không thể lấy lại sức mạnh."
Tôi nhìn nó.
"Ngươi sai rồi."
"Sức mạnh này chưa từng biến mất."
"Nó chỉ chờ ta nhớ lại mình là ai."
Người tạo lời nguyền đứng phía sau.
Hắn nhìn tôi.
Ánh mắt phức tạp.
Có hối hận.
Có đau đớn.
Có cả nhẹ nhõm.
"Nàng giống nàng ấy."
Tôi quay lại.
"Ai?"
Hắn im lặng.
"Người ta từng muốn cứu."
Tôi hiểu.
Có lẽ cả đời hắn đã bị mắc kẹt trong quá khứ.
Nhưng bây giờ.
Hắn phải đối mặt với hiện tại.
Kẻ Nuốt Sinh Tử cười lớn.
"Các ngươi nghĩ một người giữ cửa có thể đánh bại ta?"
"Ngu xuẩn."
Nó giơ tay.
Toàn bộ âm giới bắt đầu sụp đổ.
Nhưng lần này.
Tôi không lùi bước.
Tôi mở cánh cửa âm dương.
Không phải để phong ấn.
Mà để triệu hồi sức mạnh của cả hai thế giới.
Ánh sáng và bóng tối hòa vào nhau.
Sinh và tử cân bằng.
Lâm Phong nhìn tôi.
Trong mắt anh.
Tôi không còn là cô gái cần anh bảo vệ.
Mà là người có thể đứng cạnh anh.