Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 43: Người Anh Quên Nhưng Trái Tim Vẫn Nhớ
"Ta chưa từng gặp ngươi."
Câu nói của Lâm Phong vang lên trong đại điện.
Từng chữ.
Giống như từng nhát dao đâm vào tim tôi.
Tôi đã từng nghĩ.
Điều đau đớn nhất là mất đi một người.
Nhưng bây giờ tôi mới hiểu.
Đau nhất...
Là người ấy vẫn còn tồn tại.
Nhưng lại nhìn bạn như một người xa lạ.
Lâm Phong quay người.
"Rời khỏi âm giới."
Giọng anh lạnh lùng.
Không còn sự dịu dàng trước đây.
Không còn ánh mắt luôn âm thầm bảo vệ tôi.
Nhưng tôi không đi.
Tôi đứng đó.
Nhìn bóng lưng anh.
"Lâm Phong."
Anh dừng bước.
"Anh thật sự không nhớ sao?"
Một khoảng im lặng kéo dài.
"Ta không biết ngươi."
Tôi cười nhẹ.
Nhưng nước mắt lại rơi xuống.
"Không sao."
"Nếu anh quên."
"Vậy để em khiến anh nhớ lại."
Người tạo lời nguyền đứng bên cạnh cười nhạt.
"Vô ích."
"Ta đã xóa toàn bộ ký ức của hắn."
"Những đau khổ."
"Những tình cảm."
"Tất cả đều biến mất."
Tôi nhìn hắn.
"Nhưng ông quên một điều."
Hắn nhíu mày.
"Là gì?"
Tôi nhìn Lâm Phong.
"Trái tim không phải ký ức."
Người tạo lời nguyền im lặng.
Bởi vì hắn biết.
Có những thứ không thể xóa.
Đêm đó.
Tôi ở lại âm giới.
Không phải vì tôi không sợ.
Mà vì tôi tin.
Một ngày nào đó.
Anh sẽ nhớ ra tôi.
Tôi đi qua những nơi từng cùng anh trải qua.
Con đường chúng tôi từng đi.
Khu vườn anh từng đứng chờ tôi.
Căn phòng anh từng bảo vệ tôi.
Mọi thứ vẫn còn.
Chỉ có anh...
Đã quên.
Đêm khuya.
Tôi ngồi bên bờ sông Vong Xuyên.
Bỗng nhiên.
Một bóng người xuất hiện.
Là Lâm Phong.
Tôi kinh ngạc.
"Anh..."
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt vẫn lạnh lùng.
Nhưng giọng nói lại khác.
"Ngươi thường xuyên đến đây sao?"
Tôi gật đầu.
"Vì nơi này có ký ức của chúng ta."
Anh im lặng.
Một lúc sau.
Anh hỏi:
"Chúng ta..."
"Từng là gì?"
Tôi nhìn anh.
"Vợ chồng."
Anh sững người.
Một cơn đau đột nhiên xuất hiện trong đầu.
Một hình ảnh vụt qua.
Một cô gái khóc trong vòng tay anh.
Một lời hứa.
Một nụ cười.
Anh ôm đầu.
"Đủ rồi..."
Nhưng giọng anh run lên.
Bởi vì sâu trong linh hồn.
Có thứ gì đó đang thức tỉnh.