Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 41: Sau Khi Cánh Cửa Sinh Tử Đóng Lại
Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu.
Có thể là một ngày.
Có thể là một năm.
Hoặc có thể...
Đã trôi qua hàng trăm năm.
Bởi vì khi mở mắt.
Tôi không còn nhìn thấy âm giới.
Không còn thấy những linh hồn lang thang.
Không còn thấy cung điện đen tối.
Trước mắt tôi chỉ là một khoảng không trắng xóa.
Không có phương hướng.
Không có thời gian.
Không có âm thanh.
Tôi đưa tay ra.
Nhưng không chạm được bất cứ thứ gì.
"Lâm Phong..."
Tôi gọi tên anh.
Không ai trả lời.
Lần đầu tiên sau rất lâu.
Tôi cảm thấy sợ hãi.
Không phải sợ quỷ.
Không phải sợ cái chết.
Mà là sợ...
Anh thật sự đã biến mất.
Ký ức cuối cùng của tôi.
Là bàn tay anh nắm lấy tay tôi.
Là câu nói:
"Anh sẽ không để em một mình nữa."
Nhưng bây giờ.
Tôi lại chỉ có một mình.
Tôi bước đi trong khoảng không vô tận.
Không biết đi bao lâu.
Cho đến khi một giọng nói vang lên.
"Ngươi tỉnh rồi."
Tôi quay lại.
Một người phụ nữ mặc áo trắng đứng phía sau tôi.
Gương mặt bình tĩnh.
Ánh mắt sâu thẳm.
"Ngươi là ai?"
Tôi hỏi.
Cô ấy nhìn tôi.
"Ta là người canh giữ nơi này."
"Nơi này là đâu?"
Cô ấy trả lời:
"Khoảng giữa sinh tử."
Tôi sững người.
"Vậy Lâm Phong đâu?"
Người phụ nữ im lặng.
Sự im lặng đó khiến tim tôi lạnh đi.
"Hắn đã chọn ở lại âm giới."
Tôi lắc đầu.
"Không thể."
"Hắn hứa với tôi."
Người phụ nữ nhìn tôi.
"Đúng."
"Hắn luôn giữ lời."
"Nhưng lần này..."
"Cái giá quá lớn."
Tôi siết chặt tay.
"Đưa tôi đến gặp anh ấy."
Người phụ nữ lắc đầu.
"Ngươi không thể."
"Tại sao?"
"Bởi vì hiện tại..."
"Lâm Phong không còn là Lâm Phong của trước đây."