Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 36: Ký Ức Kiếp Trước Thức Tỉnh
Sau khi Lâm Thiên Vũ biến mất.
Tôi cảm nhận được một nguồn sức mạnh kỳ lạ trong cơ thể.
Chiếc vòng cổ Trần Mặc đưa cho tôi bắt đầu phát sáng.
Một cơn đau dữ dội truyền đến.
Tôi ngã xuống.
"Tiểu An!"
Lâm Phong lập tức ôm lấy tôi.
Nhưng tôi không còn nghe thấy giọng anh.
Tôi đang ở một nơi khác.
Một vùng đất cổ xưa.
Một cánh cổng khổng lồ nối giữa hai thế giới.
Tôi đứng trước cánh cổng đó.
Trên tay cầm một thanh kiếm trắng.
Bên cạnh tôi.
Là Lâm Phong.
Nhưng anh không giống hiện tại.
Anh mặc áo giáp đen.
Là một vị tướng bảo vệ âm dương giới.
"Ngươi thật sự muốn làm vậy?"
Anh hỏi tôi.
Tôi nhìn anh.
"Nếu không đóng cánh cửa này."
"Hai thế giới sẽ cùng hủy diệt."
Anh nắm lấy tay tôi.
"Nhưng đóng nó."
"Nàng sẽ mất toàn bộ ký ức."
"Từ nay..."
"Nàng sẽ không còn nhớ ta."
Tôi mỉm cười.
"Chỉ cần thế giới này còn tồn tại."
"Chỉ cần một ngày nào đó..."
"Ta lại gặp được chàng."
"Ta sẽ lại yêu chàng."
Nước mắt tôi rơi xuống.
Thì ra.
Lời nguyền không phải bắt đầu từ cái chết.
Mà bắt đầu từ một lời hứa.
Một lời hứa kéo dài qua hàng trăm năm.
Tôi tỉnh lại.
Lâm Phong vẫn đang ôm tôi.
Nhưng lần này.
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt khác.
Tôi nhớ tất cả.
"Phong..."
Anh sững người.
"Em nhớ rồi?"
Tôi gật đầu.
"Ba trăm năm trước."
"Người em chọn..."
"Vẫn là anh."
Lâm Phong im lặng.
Sau đó ôm chặt lấy tôi.
Lần đầu tiên.
Một người đã chết ba năm...
Có cảm giác mình thật sự đang sống.
Nhưng ngay lúc đó.
Giọng nói của kẻ đứng sau vang lên.
"Các ngươi nghĩ nhớ lại quá khứ..."
"Có thể thay đổi kết cục sao?"
Hắn nhìn chúng tôi.
"Các ngươi quên rồi."
"Người giữ cửa âm dương..."
"Luôn phải trả một cái giá."
Cánh cửa sinh tử tiếp tục mở.
Và lần này.
Thứ bên trong chuẩn bị bước ra.