Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 33: Cánh Cửa Sinh Tử Mở Ra
Không ai có thể tưởng tượng được.
Khoảnh khắc cánh cửa kia mở ra.
Âm giới đã thay đổi hoàn toàn.
Bầu trời vốn tối đen.
Bỗng xuất hiện những vết nứt khổng lồ.
Từ bên trong những khe nứt đó.
Vô số linh hồn bị phong ấn hàng trăm năm bắt đầu thức tỉnh.
Tiếng khóc.
Tiếng oán hận.
Tiếng gào thét.
Tất cả hòa vào nhau tạo thành một âm thanh khiến người ta tuyệt vọng.
Tôi đứng bên cạnh Lâm Phong.
Lần đầu tiên.
Tôi nhìn thấy anh thật sự sợ hãi.
Không phải sợ cho bản thân.
Mà sợ cho tôi.
"Tiểu An."
Anh nói rất nhỏ.
"Nếu lát nữa xảy ra chuyện..."
"Em phải rời khỏi đây."
Tôi lập tức lắc đầu.
"Không."
Anh nhìn tôi.
"Đây không phải chuyện em có thể tham gia."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
"Nhưng đây là chuyện của anh."
"Vậy nên cũng là chuyện của em."
Lâm Phong im lặng.
Có lẽ anh đã quá quen với việc một mình chịu đựng tất cả.
Anh chưa từng nghĩ sẽ có người đứng cạnh anh.
Người đàn ông tóc bạc đứng trước cánh cửa.
Hắn giơ tay.
"Thời khắc đã đến."
"Ba trăm năm chờ đợi."
"Cuối cùng cũng kết thúc."
Quỷ vương nhìn hắn.
"Ngươi muốn phá hủy cả hai giới?"
Người đàn ông cười.
"Không."
"Ta muốn tạo ra một thế giới mới."
"Một thế giới không có sinh tử."
"Một thế giới không có mất mát."
Tôi nhìn hắn.
"Ông nghĩ đó là cứu rỗi?"
Hắn nhìn tôi.
"Đúng."
"Vì ta từng mất người ta yêu."
Trong giọng nói của hắn.
Có một sự đau đớn rất sâu.
Tôi hiểu.
Những kẻ muốn thay đổi thế giới...
Thường bắt đầu từ một vết thương không thể chữa lành.
Nhưng nỗi đau của một người...
Không thể trở thành lý do hủy diệt tất cả.
Lâm Phong bước lên.
"Ta sẽ không để ngươi làm vậy."
Người đàn ông nhìn anh.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại ta?"
Một luồng sức mạnh khủng khiếp đánh tới.
Lâm Phong bị đẩy lùi.
Nhưng anh vẫn đứng dậy.
Máu đen chảy xuống khóe môi.
Tôi chạy đến.
Anh đưa tay ngăn tôi.
"Đừng tới."
"Anh không muốn em bị thương."
Tôi nhìn anh.
"Anh luôn nói câu đó."
"Nhưng anh có từng nghĩ..."
"Nếu anh biến mất."
"Người đau nhất sẽ là ai không?"
Lâm Phong sững lại.