Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 32: Thân Phận Thật Của Tiểu An
"Tôi không phải con người?"
Tôi lặp lại.
Người đàn ông không trả lời ngay.
Hắn chỉ nhìn tôi.
Giống như đang nhìn một thứ đã được chờ đợi hàng trăm năm.
"Linh hồn của cô..."
"Đã từng thuộc về âm giới."
Tôi lùi lại.
"Không thể."
"Tôi có cha mẹ."
"Tôi lớn lên như một con người."
Hắn cười.
"Thân thể là con người."
"Nhưng linh hồn..."
"Lại là một thứ khác."
Lâm Phong lập tức bước lên.
"Đừng nói với cô ấy."
Người đàn ông nhìn anh.
"Ngươi vẫn muốn bảo vệ nàng?"
"Ngay cả khi biết sự thật?"
Lâm Phong không do dự.
"Đúng."
Tôi nhìn anh.
Trong khoảnh khắc đó.
Tôi nhận ra.
Có những người không cần biết bạn là ai.
Họ chỉ cần biết.
Bạn là người họ muốn bảo vệ.
Người đàn ông tiếp tục:
"Ba trăm năm trước."
"Tiểu An từng là người giữ cửa âm dương."
"Một người có thể mở hoặc đóng cánh cửa giữa hai thế giới."
Tôi kinh ngạc.
"Vậy tôi..."
"Chính là chìa khóa?"
Hắn gật đầu.
"Đúng."
"Và Lâm Phong..."
"Là người bảo vệ chiếc chìa khóa đó."
Tôi quay sang nhìn Lâm Phong.
Anh im lặng.
Sự im lặng ấy khiến tôi đau lòng.
"Anh biết tất cả?"
Một lúc lâu sau.
Anh mới nói:
"Ừ."
"Anh biết."
"Từ lần đầu gặp em."
Tôi cảm thấy khó thở.
"Vậy tình cảm của anh..."
"Là vì trách nhiệm sao?"
Lâm Phong lập tức nhìn tôi.
"Không."
"Chưa từng."
Giọng anh khàn đi.
"Nếu chỉ vì trách nhiệm..."
"Anh đã không đau khi nhìn em khóc."
"Không đau khi thấy em gặp nguy hiểm."
"Không sợ mất em."
Tôi không nói được gì.
Bởi vì tôi biết.
Anh đang nói thật.
Nhưng ngay lúc đó.
Người đàn ông kia giơ tay.
Toàn bộ âm giới rung chuyển.
"Các ngươi có tình cảm."
"Nhưng tình cảm không thể thay đổi quy luật."
"Đến lúc rồi."
"Chiếc chìa khóa phải được mở."
Một cánh cửa khổng lồ xuất hiện phía sau hắn.
Bên trong.
Là một khoảng không vô tận.
Một nguồn sức mạnh khủng khiếp đang thức tỉnh.
Lâm Phong nhìn cánh cửa.
Sắc mặt thay đổi.
"Không thể nào..."
Tôi hỏi:
"Chuyện gì?"
Anh nói:
"Phía sau đó..."
"Là nơi phong ấn linh hồn của tất cả những người từng chết vì lời nguyền."
Và nếu cánh cửa mở hoàn toàn...
Hai thế giới sẽ không còn ranh giới.
Người chết và người sống...
Sẽ cùng tồn tại.
Nhưng cái giá phải trả...
Là toàn bộ nhân gian.