Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 11: Người Em Gái Đã Chết Của Lâm Phong
Sau đêm phong ấn bị phá.
Lâm gia không còn yên bình như trước.
Tôi bắt đầu nhìn thấy những thứ mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy.
Những bóng người đi qua hành lang lúc nửa đêm.
Những tiếng khóc vọng ra từ căn phòng bỏ hoang.
Những ký ức không thuộc về tôi liên tục xuất hiện trong đầu.
Nhưng điều khiến tôi bất an nhất...
Là Lâm Tuyết.
Người phụ nữ có gương mặt giống tôi.
Tôi không biết cô ấy là kẻ thù.
Hay là một người đang cố cảnh báo tôi.
Buổi tối hôm đó.
Tôi đứng trước chiếc gương cũ trong phòng.
Một giọng nói vang lên phía sau.
"Em vẫn còn muốn biết về cô ấy?"
Tôi quay lại.
Lâm Phong đứng đó.
Tôi gật đầu.
"Anh từng nói cô ấy là em gái anh."
"Nhưng tại sao cô ấy lại giống tôi?"
Lâm Phong im lặng.
Rất lâu sau.
Anh mới nói:
"Vì trước khi chết..."
"Cô ấy đã để lại một thứ trong người em."
Tôi sững người.
"Cái gì?"
Lâm Phong nhìn tôi.
"Linh hồn."
Tôi không hiểu.
Anh giải thích:
"Lâm Tuyết không chết hoàn toàn."
"Trước khi linh hồn tan biến, cô ấy dùng một nghi thức cổ để bảo vệ một bí mật."
"Nhưng nghi thức đó cần một người mang mệnh cách đặc biệt."
"Người đó..."
"Là em."
Tôi cảm giác toàn thân lạnh đi.
"Tôi và cô ấy..."
"Có liên quan từ trước?"
Lâm Phong gật đầu.
"Đúng."
"Em không phải tình cờ xuất hiện trong cuộc đời anh."
Tôi nhìn anh.
Trong lòng vừa sợ hãi vừa đau lòng.
Bởi vì tôi nhận ra.
Cuộc gặp gỡ giữa tôi và anh...
Có thể đã được sắp đặt từ rất lâu.
Đúng lúc đó.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Chiếc gương trước mặt xuất hiện một bóng người.
Lâm Tuyết.
Cô ấy nhìn tôi.
Không còn vẻ oán hận như trước.
Chỉ còn sự đau khổ.
"Tiểu An..."
Tôi run lên.
"Là cô?"
Lâm Tuyết nhìn Lâm Phong.
"Anh vẫn không nói cho cô ấy biết?"
Lâm Phong cau mày.
"Không cần."
Nhưng Lâm Tuyết cười buồn.
"Anh sợ cô ấy biết..."
"Người khiến anh chết..."
"Không phải nhà họ Trần."
Mọi thứ như dừng lại.
Tôi nhìn Lâm Phong.
"Ý cô là gì?"
Lâm Tuyết không trả lời.
Bóng dáng cô ấy dần biến mất.
Chỉ để lại một câu:
"Muốn biết sự thật..."
"Hãy tìm căn phòng dưới lòng đất của Lâm gia."