Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 4: Người Phụ Nữ Biết Bí Mật
Tôi đứng bất động.
Mẹ tôi biết Lâm Phong?
Điều đó không thể nào.
Từ nhỏ đến lớn.
Tôi chưa từng nghe mẹ nhắc đến người đàn ông này.
Tôi nhìn Lâm Phong.
"Anh nói thật sao?"
Anh gật đầu.
"Bà ấy biết tất cả."
Ngoài cửa.
Giọng mẹ tôi vẫn vang lên.
"Tiểu An."
"Mở cửa đi."
"Con không thể ở một mình trong đó."
Tôi không biết phải làm gì.
Cuối cùng.
Tôi vẫn mở cửa.
Nhưng trước khi tay chạm vào khóa.
Lâm Phong kéo tôi lại.
Bàn tay lạnh của anh nắm lấy cổ tay tôi.
"Anh nói rồi."
"Đừng mở."
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên.
Tôi thấy trong mắt anh xuất hiện sự sợ hãi.
Không phải sợ cho bản thân anh.
Mà sợ cho tôi.
Nhưng đã muộn.
Cánh cửa tự động mở ra.
Mẹ tôi đứng bên ngoài.
Gương mặt bà trắng bệch.
Ánh mắt lập tức nhìn về phía cỗ quan tài.
Sau đó nhìn sang Lâm Phong.
Bà run rẩy.
"Cuối cùng..."
"Anh vẫn quay trở lại."
Tôi chết lặng.
"Mẹ?"
"Mẹ biết anh ấy?"
Mẹ tôi không trả lời.
Bà chỉ nhìn Lâm Phong.
"Ba năm rồi."
"Tại sao anh vẫn không chịu buông tha con bé?"
Lâm Phong lạnh lùng.
"Buông tha?"
"Người cần buông tha là các người."
Tôi đứng giữa hai người.
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Mẹ."
"Rốt cuộc chuyện này là sao?"
Mẹ tôi nhắm mắt.
Những giọt nước mắt rơi xuống.
"Tiểu An."
"Có một chuyện mẹ chưa từng nói với con."
"Bởi vì mẹ sợ con sẽ biết."
"Bảy tuổi."
"Con đã từng gặp Lâm Phong."
Tôi sững lại.
Bảy tuổi?
Những ký ức bị chôn vùi bắt đầu quay lại.
Một cậu bé đứng dưới cây cổ thụ.
Một cậu bé nói với tôi:
"Đợi anh."
Tôi nhìn Lâm Phong.
"Anh..."
Anh nhìn tôi.
"Cuối cùng em cũng nhớ rồi."
Nhưng đúng lúc đó.
Ngoài cửa sổ.
Một bóng người xuất hiện.
Một người phụ nữ mặc váy trắng.
Gương mặt giống tôi đến đáng sợ.
Tôi hoảng hốt.
"Đó là ai?"
Lâm Phong quay đầu nhìn.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
"Không thể nào..."
Tôi hỏi:
"Ai vậy?"
Anh nói nhỏ:
"Người đáng lẽ đã chết cùng anh."