Lấy Quỷ Làm Chồng - Chương 3: Người Chồng Không Có Nhịp Tim
Tôi đã từng nghĩ điều đáng sợ nhất trên đời là cái chết.
Nhưng sau đêm đó.
Tôi mới hiểu.
Điều đáng sợ nhất không phải là người chết.
Mà là một người đã chết...
Lại yêu bạn.
Tôi ngồi trên giường.
Khoảng cách giữa tôi và Lâm Phong chỉ vài bước.
Nhưng tôi cảm giác như giữa chúng tôi tồn tại một ranh giới vô hình.
Một bên là người sống.
Một bên là thế giới mà tôi chưa từng hiểu.
"Anh rốt cuộc là gì?"
Tôi hỏi.
Giọng nói của tôi vẫn còn run.
Lâm Phong nhìn tôi.
Ánh mắt anh không còn lạnh lùng như lúc đầu.
Có chút đau lòng.
"Em thật sự muốn biết?"
Tôi gật đầu.
Anh im lặng một lúc.
Sau đó nói:
"Anh đã chết ba năm."
Một câu nói đơn giản.
Nhưng khiến tôi cảm giác như toàn bộ thế giới sụp xuống.
Ba năm.
Một người đã chết ba năm.
Lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Lại trở thành chồng tôi.
"Tại sao?"
Tôi hỏi.
"Tại sao anh lại cưới tôi?"
Lâm Phong nhìn sang cỗ quan tài.
"Bởi vì trước khi chết..."
"Anh đã hứa."
"Hứa với ai?"
Anh không trả lời ngay.
Rất lâu sau.
Anh mới nói:
"Với chính em."
Tôi sững người.
"Tôi?"
Lâm Phong bước đến gần.
Bóng dáng anh không giống người bình thường.
Ánh sáng có thể xuyên qua cơ thể anh.
Nhưng cảm giác anh mang lại...
Lại chân thật hơn bất kỳ ai.
"Em đã quên."
"Nhưng anh vẫn nhớ."
Tôi bắt đầu đau đầu.
Những hình ảnh kỳ lạ xuất hiện trong đầu.
Một khu vườn.
Một cậu bé.
Một lời hứa.
Nhưng tôi không thể nhớ rõ.
Lâm Phong nhìn thấy biểu cảm của tôi.
Anh đưa tay muốn chạm vào tôi.
Nhưng giữa chừng lại dừng lại.
Có lẽ anh sợ.
Sợ tôi sẽ sợ anh.
Khoảnh khắc đó.
Tôi đột nhiên không còn cảm thấy đáng sợ nữa.
Tôi hỏi:
"Anh có thể rời khỏi tôi không?"
Lâm Phong im lặng.
Một lúc sau.
Anh trả lời:
"Có."
"Nhưng anh không muốn."
Câu nói đó khiến tim tôi đau nhói.
Một người đã chết.
Lại nói với tôi rằng anh muốn ở bên tôi.
Nhưng tôi chưa kịp nói gì.
Bên ngoài căn phòng vang lên tiếng động.
Có người đang đi tới.
Lâm Phong lập tức thay đổi sắc mặt.
"Đừng mở cửa."
Tôi ngạc nhiên.
"Tại sao?"
Anh nhìn cửa phòng.
"Bởi vì người bên ngoài..."
"Không phải người muốn tốt cho em."
Ba tiếng gõ cửa vang lên.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Một giọng phụ nữ vang lên.
"Tiểu An."
"Mở cửa."
Tôi nhận ra giọng nói đó.
Là mẹ kế của tôi.
Nhưng ánh mắt Lâm Phong lại lạnh xuống.
"Đừng để bà ta vào."
Tôi sững người.
"Tại sao?"
Anh nhìn tôi.
"Bởi vì bà ấy biết anh tồn tại."