Bông Hoa Tội Lỗi - Chương 63: Bí Mật Huyết Mạch Hàn Gia
Căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Không ai nghĩ rằng người đàn ông trước mặt lại chính là cha ruột của Hàn Mặc Thần.
Suốt nhiều năm.
Hàn Mặc Thần luôn tin rằng cha mình đã chết trong đêm Hàn gia sụp đổ.
Anh tin rằng tất cả những gì xảy ra đều do kẻ thù gây ra.
Nhưng bây giờ.
Người tạo nên tất cả những bí mật đó lại đang đứng trước mặt anh.
"Ông..."
Hàn Mặc Thần nhìn người đàn ông.
Giọng nói lạnh lùng nhưng không che giấu được sự dao động.
"Ông là ai?"
Người đàn ông nhìn anh.
Ánh mắt có sự phức tạp.
"Tên ta là Hàn Thiên Vũ."
Một cái tên khiến cả căn phòng thay đổi.
Hàn Vũ đứng phía sau cũng cúi đầu.
Bởi vì ông chính là cha của họ.
Mạc Tử Ái nhìn Hàn Mặc Thần.
Cô hiểu cảm giác của anh.
Một người từng mất gia đình.
Bây giờ lại phát hiện gia đình mình chưa từng biến mất.
Hàn Thiên Vũ chậm rãi nói:
"Ta biết con hận ta."
Hàn Mặc Thần cười lạnh.
"Hận?"
"Ông nghĩ mười năm chỉ có thể gọi là hận sao?"
"Ông để tôi sống như một đứa trẻ không có gia đình."
"Để tôi tin rằng tất cả mọi người tôi yêu đều đã chết."
"Ông biết cảm giác đó như thế nào không?"
Hàn Thiên Vũ không trả lời.
Bởi vì ông biết.
Không có lời giải thích nào đủ để bù đắp.
Nhưng cuối cùng.
Ông vẫn nói ra sự thật.
"Năm đó."
"Hàn gia không bị kẻ thù tiêu diệt."
"Mà là do chính ta."
Câu nói khiến tất cả sững lại.
Hàn Mặc Thần siết chặt tay.
"Ông thừa nhận?"
Hàn Thiên Vũ gật đầu.
"Ta là người đưa Hàn gia vào cuộc chiến."
"Ta là người tạo ra Vĩnh Dạ."
Mạc Tử Ái nhìn ông.
"Vậy tại sao?"
Hàn Thiên Vũ nhìn ra ngoài cửa.
"Vì hai mươi năm trước."
"Ta tin rằng quyền lực có thể bảo vệ tất cả."
"Nhưng cuối cùng."
"Ta nhận ra chính quyền lực đã phá hủy tất cả."
Ông lấy ra một chiếc hộp cũ.
Bên trong là một biểu tượng giống hệt chiếc vòng cổ của Mạc Tử Ái.
"Bông Hoa Tội Lỗi."
Mạc Tử Ái kinh ngạc.
Hàn Thiên Vũ nói:
"Đó không phải biểu tượng của một tổ chức."
"Nó là lời cảnh báo."
"Mỗi thế hệ đều có người muốn kiểm soát thế giới."
"Nhưng cũng luôn có người đứng lên kết thúc điều đó."
Hàn Mặc Thần nhìn cha.
"Vậy tôi là gì?"
Hàn Thiên Vũ im lặng.
Sau đó nói:
"Con là người duy nhất có thể đóng lại cánh cửa mà ta đã mở."