Bông Hoa Tội Lỗi - Chương 55: Người Anh Trở Về
Màn hình trước mặt sáng lên.
Gương mặt xuất hiện trên đó khiến cả căn phòng rơi vào im lặng.
Mạc Thành.
Người mà tất cả đều tin đã chết.
Người mà Mạc Tử Ái đã từng khóc suốt nhiều năm vì nghĩ rằng cô sẽ không bao giờ gặp lại.
Nhưng lúc này.
Ông đang xuất hiện trước mắt cô.
Không phải trong ký ức.
Không phải trong những đoạn ghi âm.
Mà là một con người thật sự.
"Mạc Thành..."
Lục Cảnh Thâm lẩm bẩm.
Giọng ông run lên.
Bởi vì người bạn cũ của ông.
Người đã cùng ông trải qua những năm tháng xây dựng Vĩnh Dạ.
Vẫn còn sống.
Mạc Tử Ái đứng bất động.
Cô không biết nên vui mừng hay tức giận.
Suốt mười năm.
Cô từng tưởng tượng vô số lần.
Nếu cha còn sống.
Cô sẽ ôm ông.
Cô sẽ hỏi tại sao ông bỏ cô lại.
Cô sẽ nói rằng cô đã nhớ ông đến thế nào.
Nhưng bây giờ.
Khi ông thật sự xuất hiện.
Cô lại không thể bước tới.
"Bố..."
Hai chữ bật ra rất nhỏ.
Mạc Thành nhìn cô.
Ánh mắt ông đau đớn.
"Tử Ái."
"Con lớn rồi."
Một câu nói đơn giản.
Nhưng lại khiến tất cả ký ức mười năm ùa về.
Mạc Tử Ái cười.
Nhưng trong nụ cười đó không có niềm vui.
"Vậy là bố còn sống."
"Suốt mười năm."
"Bố biết con nghĩ bố đã chết."
Mạc Thành im lặng.
"Vậy tại sao?"
Câu hỏi đó khiến căn phòng lạnh đi.
"Tại sao bố để con một mình?"
Mạc Thành nhắm mắt.
Ông không thể trả lời ngay.
Bởi vì mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa trước nỗi đau của một đứa con mất cha.
Cuối cùng ông nói:
"Vì nếu con biết bố còn sống."
"Con sẽ trở thành mục tiêu."
Mạc Tử Ái nhìn ông.
"Nhưng con vẫn bị kéo vào cuộc chiến này."
Mạc Thành im lặng.
Bởi vì cô nói đúng.
Hàn Vũ đứng bên cạnh.
Anh nhìn Hàn Mặc Thần.
"Em có rất nhiều câu hỏi."
Hàn Mặc Thần lạnh lùng:
"Không."
"Anh mới là người có rất nhiều điều cần giải thích."
Mười năm.
Mười năm anh sống với sự thù hận.
Mười năm anh nghĩ anh trai đã chết.
Nhưng người đó lại đứng trước mặt anh.
Hàn Vũ nhìn em trai.
"Anh xin lỗi."
Hàn Mặc Thần cười nhạt.
"Anh nghĩ một câu xin lỗi có thể xóa hết sao?"
Không ai trả lời.
Bởi vì đôi khi.
Sự thật không mang lại bình yên.
Nó chỉ mở ra những vết thương mới.