Bông Hoa Tội Lỗi - Chương 46: Sự Phản Bội Cuối Cùng
Cuộc gặp diễn ra trong một tòa nhà bỏ hoang.
Nơi từng là trung tâm nghiên cứu tài chính của Vĩnh Dạ.
Mạc Tử Ái bước vào.
Không có vệ sĩ.
Không có vũ khí.
Chỉ mang theo chiếc nhẫn hoa đen của cha.
"Tôi biết cô sẽ đến."
Một giọng nói vang lên.
Người đàn ông bước ra khỏi bóng tối.
Mạc Tử Ái đứng yên.
Không phải vì sợ.
Mà vì bất ngờ.
"Không thể nào..."
Người trước mặt cô.
Là người cô từng tin tưởng nhất.
Người từng giúp đỡ cô sau khi cha mất.
Người từng nói sẽ bảo vệ cô.
"Chú..."
Người đàn ông mỉm cười.
"Đừng gọi ta như vậy nữa."
"Bây giờ chúng ta đứng ở hai phía."
Mạc Tử Ái cảm thấy lạnh trong lòng.
"Tại sao?"
Người đàn ông nhìn cô.
"Vì cha cô quá cố chấp."
"Ông ấy muốn phá hủy thứ mà chúng ta mất cả đời xây dựng."
"Ông ấy muốn tự do."
"Nhưng tự do không tạo ra trật tự."
Mạc Tử Ái hiểu.
Đây chính là khác biệt giữa cha cô và những người này.
Cha cô tin con người có quyền lựa chọn.
Còn họ tin con người cần bị kiểm soát.
"Ông giết cha tôi?"
Câu hỏi vang lên.
Người đàn ông im lặng.
Rất lâu.
Sau đó nói:
"Ta không phải người bóp cò."
"Nhưng ta là người khiến ông ấy không còn lựa chọn."
Một sự thừa nhận.
Đủ để Mạc Tử Ái hiểu.