Bông Hoa Tội Lỗi - Chương 32: Hàn Gia Trong Đêm Mưa
Mười năm.
Đối với người khác, mười năm có thể là một khoảng thời gian dài để quên đi quá khứ.
Nhưng đối với Hàn Mặc Thần.
Mười năm chỉ là một khoảng thời gian đủ dài để biến một cậu bé mất tất cả...
Trở thành một người đàn ông chỉ sống vì tìm kiếm sự thật.
Đêm đó.
Trời đổ mưa lớn.
Hàn Mặc Thần một mình đứng trước căn biệt thự cũ của Hàn gia.
Nơi này từng là biểu tượng của một gia tộc hùng mạnh.
Ngày trước.
Hàn gia không hề yếu hơn Lục gia.
Trong lĩnh vực tài chính và đầu tư.
Hàn gia từng là cái tên khiến vô số người phải dè chừng.
Nhưng chỉ trong một đêm.
Tất cả biến mất.
Báo chí nói rằng Hàn gia thất bại vì sai lầm kinh doanh.
Các đối thủ nói rằng Hàn gia tự hủy diệt chính mình.
Nhưng Hàn Mặc Thần biết.
Không phải.
Một gia tộc tồn tại hơn trăm năm.
Không thể biến mất chỉ vì một quyết định sai lầm.
Có người đã nhúng tay.
Anh bước vào căn nhà cũ.
Mùi bụi và thời gian bao phủ mọi thứ.
Những bức tranh cũ vẫn còn treo trên tường.
Những món đồ quen thuộc vẫn nằm ở vị trí cũ.
Nhưng những người từng ở đây...
Đều đã biến mất.
Anh đi đến phòng làm việc của cha.
Cánh cửa đã bị khóa suốt mười năm.
Hàn Mặc Thần lấy chiếc chìa khóa cũ.
Một tiếng "cạch" vang lên.
Căn phòng mở ra.
Bên trong không có gì đặc biệt.
Một chiếc bàn.
Một giá sách.
Một chiếc két sắt.
Nhưng anh biết.
Cha anh không bao giờ để lại thứ gì vô nghĩa.
Anh kiểm tra từng ngăn kéo.
Cho đến khi tìm thấy một mảnh giấy nhỏ.
Chỉ có một dòng chữ.
"Đừng tin người mang biểu tượng hoa đen."
Hàn Mặc Thần sững lại.
Hoa đen.
Biểu tượng này...
Chính là biểu tượng của Vĩnh Dạ.
Nhưng điều khiến anh bất ngờ hơn.
Là nét chữ.
Đó là chữ của cha anh.
Có nghĩa là.
Cha anh biết Vĩnh Dạ tồn tại từ trước.
Và ông đã chuẩn bị cho ngày này.
Cùng lúc đó.
Tại Lục Thị.
Mạc Tử Ái đang xem lại toàn bộ tài liệu mà cha cô để lại.
Càng đọc.
Cô càng cảm thấy lạnh người.
Bởi vì cô phát hiện.
Mạc Thành không chỉ điều tra Vĩnh Dạ.
Ông còn từng hợp tác với họ.
"Tại sao?"
Cô tự hỏi.
Nếu Vĩnh Dạ là kẻ thù.
Tại sao cha cô từng làm việc cùng họ?
Lục Cảnh Thâm đứng phía sau.
Ông im lặng rất lâu.
"Vì lúc đó..."
"Mọi người đều nghĩ Vĩnh Dạ là một tổ chức bảo vệ cân bằng thương trường."
Mạc Tử Ái quay lại.
"Nhưng sau đó họ thay đổi?"
Lục Cảnh Thâm gật đầu.
"Quyền lực khiến con người thay đổi."
"Ban đầu họ muốn kiểm soát những kẻ xấu."
"Nhưng cuối cùng..."
"Họ muốn kiểm soát tất cả."
Mạc Tử Ái nhìn tài liệu.
Cô nhận ra một điều.
Cha cô không chiến đấu với Vĩnh Dạ vì tiền.
Ông chiến đấu vì ông biết.
Nếu không ai ngăn cản.
Vĩnh Dạ sẽ trở thành thế lực quyết định số phận của vô số người.
Buổi tối.
Liên minh tổ chức cuộc họp khẩn.
Nhưng khi tất cả thành viên có mặt.
Một chuyện bất ngờ xảy ra.
Dữ liệu nội bộ bị đánh cắp.
Lần thứ hai.
Có người phản bội.
Lục Minh Hạo lập tức đóng cửa phòng.
"Không ai được rời đi."
Mọi người nhìn nhau.
Không khí trở nên căng thẳng.
Bởi vì lần này.
Kẻ phản bội có thể đang ở ngay trong căn phòng này.
Mạc Tử Ái nhìn từng người.
Cô không tìm kiếm sự sợ hãi.
Cô tìm kiếm phản ứng.
Một người nói quá nhiều.
Một người tránh ánh mắt.
Một người quá bình tĩnh.
Cuối cùng.
Ánh mắt cô dừng lại.
Trên một người mà không ai nghi ngờ.
"Hóa ra..."
"Có một người chưa bao giờ đứng về phía chúng ta."
Cả căn phòng im lặng.
Người đó từ từ ngẩng đầu.
Không phủ nhận.
Không giải thích.
Chỉ mỉm cười.
"Cuối cùng cô cũng nhận ra."
Mạc Tử Ái nhìn người trước mặt.
"Ông là người của Vĩnh Dạ?"
Người đó lắc đầu.
"Không."
"Tôi không thuộc về Vĩnh Dạ."
"Vì ngay từ đầu..."
"Tôi chính là người tạo ra một phần của nó."
Một câu nói.
Khiến tất cả biến sắc.
Bởi vì kẻ phản bội không phải quân cờ.
Hắn là một trong những người đặt ra luật chơi.
Ở nơi khác.
Hàn Mặc Thần cuối cùng mở được chiếc két sắt trong phòng cha.
Bên trong chỉ có một thứ.
Một bức ảnh cũ.
Trong ảnh.
Có ba người đàn ông trẻ tuổi.
Mạc Thành.
Lục Cảnh Thâm.
Và...
Người đứng đầu Vĩnh Dạ hiện tại.
Phía sau bức ảnh có một dòng chữ:
"Ba chúng ta từng là anh em."
"Nhưng cuối cùng, chỉ có một người phản bội."
Hàn Mặc Thần nhìn dòng chữ.
Anh hiểu.
Toàn bộ câu chuyện...
Còn một bí mật lớn hơn đang bị che giấu.