Bông Hoa Tội Lỗi - Chương 1: Đóa Hoa Trong Chiếc Lồng Vàng
Mạc Tử Ái từng nghĩ rằng cuộc đời của mình đã kết thúc vào ngày cha cô qua đời.
Năm đó, cô mất đi người đàn ông duy nhất luôn bảo vệ mình khỏi thế giới đầy toan tính bên ngoài. Từ một cô gái được sống trong tình yêu thương, cô trở thành người phải học cách trưởng thành trong im lặng.
Mẹ cô sau đó tái hôn.
Người đàn ông bước vào cuộc đời họ là Lục Cảnh Thâm.
Một cái tên khiến cả giới kinh doanh đá quý phải dè chừng.
Ông không chỉ là chủ nhân của tập đoàn Lục Thị, mà còn là người đứng sau hàng loạt thương vụ khiến những gia tộc lớn phải cúi đầu.
Trong mắt người ngoài, Lục Cảnh Thâm là một người đàn ông lạnh lùng, quyết đoán và gần như không có điểm yếu.
Nhưng Mạc Tử Ái lại phát hiện một điều khác.
Đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo ấy là một người đàn ông mang theo quá nhiều bí mật.
Ngày đầu tiên bước vào biệt thự Lục gia.
Mạc Tử Ái đứng trước cánh cửa lớn bằng gỗ đen, nhìn không gian xa hoa trước mặt.
Nơi này không giống một ngôi nhà.
Nó giống một tòa lâu đài được xây dựng để che giấu những điều không ai được phép biết.
"Tử Ái."
Giọng mẹ cô vang lên.
"Cư xử tốt với mọi người. Từ hôm nay đây sẽ là nhà của chúng ta."
Cô khẽ gật đầu.
"Con biết rồi."
Nhưng trong lòng cô hiểu.
Đây không phải nhà.
Đây là một thế giới mới.
Một thế giới mà mỗi câu nói đều có thể trở thành một cái bẫy.
Lần đầu gặp Lục Cảnh Thâm.
Cô chỉ nhớ đôi mắt của ông.
Bình tĩnh.
Sâu sắc.
Và lạnh lẽo.
Ông nhìn cô như đang quan sát một bí mật chưa được giải mã.
"Mạc Tử Ái."
Ông gọi tên cô.
"Con gái của Mạc Thành."
Cô hơi sững lại.
Ông biết cha cô.
Điều đó khiến cô bất ngờ.
"Ngài từng gặp cha tôi?"
Lục Cảnh Thâm im lặng vài giây.
"Ông ấy là một người rất đặc biệt."
Một câu trả lời đơn giản.
Nhưng lại khiến cô cảm thấy phía sau nó còn rất nhiều điều chưa nói.
Những ngày tiếp theo.
Mạc Tử Ái bắt đầu phát hiện Lục gia không hề bình yên như vẻ ngoài.
Trong tập đoàn Lục Thị.
Có những cuộc tranh đấu âm thầm.
Có những cổ đông luôn muốn kéo ông xuống.
Có những người trong gia tộc luôn chờ cơ hội giành quyền lực.
Và kỳ lạ nhất...
Là thái độ của mọi người đối với cô.
Họ vừa tò mò.
Vừa cảnh giác.
Như thể sự xuất hiện của cô đã phá vỡ một kế hoạch nào đó.
Một đêm.
Mạc Tử Ái vô tình nghe được cuộc nói chuyện trong thư phòng.
"Ông chủ."
"Con bé đó thật sự giống cô ấy."
Một giọng đàn ông khác nói.
"Cậu chắc chắn?"
"Vâng."
"Ánh mắt, thần thái... gần như giống hệt."
Mạc Tử Ái đứng ngoài cửa.
Cả người cứng lại.
Giống ai?
Cô không hiểu.
Nhưng từ khoảnh khắc đó.
Cô biết.
Mình không bước vào Lục gia một cách tình cờ.