"Mẹ biết — con giận mẹ."
"Con không giận."
"Vậy con nghĩ gì?"
"Con nghĩ — mẹ đã bỏ rơi con."
"Khi con cần mẹ nhất."
Nguyễn Thị Lan khóc — nước mắt chảy ròng ròng trên má.
"Con à..."
"Mẹ có lý do."
"Mẹ có bí mật — suốt hai mươi năm."
Cô nhìn mẹ — đầy ngạc nhiên.
"Bí mật gì?"
"Bí mật — về cha con."