Tình Yêu Bị Đánh Cắp - CHƯƠNG 42: CẢM XÚC PHỨC TẠP
Đêm khuya.
Bùi An Nhiên đã ngủ say trong phòng nhỏ — mặt bé ửng hồng, môi mở hờ, như đang mơ thấy điều gì đó vui vẻ. Cô ngồi bên giường bé — nhìn khuôn mặt thơ ngây ấy — và suy nghĩ về cuộc đời cô.
Sáu năm trước, cô là kiến trúc sư trẻ đầy triển vọng.
Sáu năm trước, cô yêu Bùi Thanh Liêm — người đàn ông cô tin tưởng hơn bất cứ ai.
Sáu năm trước, cô mơ về một tương lai hạnh phúc bên người cô yêu.
Nhưng sáu năm ấy — đã phá hủy tất cả.
Và giờ — cô đứng đây — với một người đàn ông cô không yêu — và một đứa con cô không nhớ sinh ra.
Cô không biết — đây có phải là hạnh phúc không.
Cửa phòng mở — Lý Vinh Thành bước vào.
"Anh không ngủ được?" cô hỏi — giọng khẽ.
"Anh suy nghĩ."
"Suy nghĩ gì?"
"Anh suy nghĩ — về em."
Cô nhìn anh — đầy ngạc nhiên.
"Về tôi?"
"Đúng."
"Anh nghĩ gì về tôi?"
Anh ngồi xuống bên cạnh cô — trên chiếc ghế đặt cạnh giường con gái.
"Anh nghĩ — em xứng đáng được hạnh phúc."
"Anh nghĩ — em đã chịu đựng quá nhiều."
"Và anh nghĩ — em nên được yêu thương — bởi một người đàn ông tốt."
Cô mỉm cười — nụ cười buồn.
"Tôi không biết — mình có xứng đáng không."
"Tất nhiên là có."
"Tại sao anh chắc?"
"Bởi vì anh đã yêu em — suốt sáu năm."
Cô đứng im — không nói.
Sáu năm.
Anh yêu cô — suốt sáu năm.
Nhưng cô — cô không yêu anh.
.