Tình Yêu Bị Đánh Cắp - CHƯƠNG 41: SAU PHIÊN TÒA
Một tháng sau phiên tòa.
Cô ngồi trong căn hộ mới — ở quận 2 — một căn hộ cao cấp hai phòng ngủ mà Lý Vinh Thành mua cho cô và con gái. Căn hộ rộng một trăm năm mươi mét vuông — sáng sủa, thoáng mát, nhìn ra sông Sài Gòn lung linh về đêm. Đây là cuộc sống mới của cô — một cuộc sống hoàn toàn khác với căn phòng trọ chật hẹp ở quận năm năm xưa, một cuộc sống mà cô không bao giờ dám mơ tưởng khi còn ngồi trong nhà tù.
Bùi An Nhiên — giờ bốn tuổi rưỡi — đang ngồi chơi xếp hình trên thảm trải mới. Bé nhìn lên — đôi mắt to tròn long lanh như hai viên bi ve — và hỏi:
"Mẹ ơi, sao ba mới về?"
Cô mỉm cười — nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai — và ngồi xuống bên cạnh con.
"Ba đi xa lâu lắm, con à. Bây giờ ba về rồi."
"Ba có ở lại mãi mãi không?"
Câu hỏi ấy — như một lưỡi dao nhỏ xẻ đôi trái tim cô.
Cô nhìn sang Lý Vinh Thành — đang đứng ở cửa ban công, nhìn ra thành phố về đêm với vẻ mặt trầm tư. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen, tay cầm ly rượu vang đỏ — nhấp từng ngụm nhỏ như đang suy nghĩ về điều gì đó quan trọng. Ánh đèn đường từ ngoài cửa kính hắt vào, tạo nên những đường nét sắc nét trên khuôn mặt điển trai như tạc của anh.
Anh quay lại — nhìn cô — và mỉm cười.
"Ba sẽ ở đây," anh nói — giọng trầm ấm như tiếng cello. "Ba sẽ ở đây — bên mẹ con — mãi mãi."
Bùi An Nhiên mỉm cười — nụ cười hồn nhiên như thiên thần — rồi quay lại tiếp tục xếp hình.
Nhưng trong lòng cô — có một nỗi lo âu.
Mãi mãi — là bao lâu?
Anh nói sẽ ở bên cô — nhưng đó là vì con.
Hay vì cô?
Hay vì tội lỗi của anh — vì đêm đó?
Cô không biết.
.