Tình Yêu Bị Đánh Cắp - CHƯƠNG 23: TỨC GIẬN
"Tại sao anh không đến cứu tôi?"
Cô hét lên — giọng run rẩy như chiếc lá trong cơn bão.
"Tại sao anh không nói sớm hơn?"
"Tôi đã ngồi tù bốn năm — vì tội không phạm!"
"Tôi đã nuôi con gái một mình — suốt bốn năm!"
"Tại sao anh im lặng?"
Lý Vinh Thành nhìn cô — đôi mắt đầy đau đớn.
"Bởi vì anh không biết em ở đâu."
"Em biến mất — sau khi ra tù."
"Anh tìm em — suốt hai năm."
"Cho đến khi anh tìm thấy em — tuần trước."
Cô khóc — nước mắt tràn ngập khuôn mặt gầy guộc.
"Sáu năm," cô nói — giọng nghẹn ngào. "Sáu năm tôi sống trong địa ngục."
"Và anh — đứng nhìn."
"Không phải đứng nhìn," anh nói — giọng trầm. "Anh chiến đấu."
"Chiến đấu gì?"
"Chiến đấu — để chứng minh em vô tội."
"Anh đã thu thập bằng chứng — suốt sáu năm."
"Bằng chứng gì?"
"Bằng chứng cho thấy — em không gây tai nạn."
"Bùi An Nguyên — tự lái xe đâm vào em."
"Và Bùi Thanh Liêm — biết rõ điều đó."
"Vậy tại sao ông ta đổ tội cho tôi?"
"Bởi vì ông ta muốn trả thù."
"Trả thù vì cô ấy chết."
"Và trả thù vì — em đã cướp đi người ông ta yêu."