Tình Yêu Bị Đánh Cắp - CHƯƠNG 22: TINH THẦN SỤP ĐỔ
Lý Vinh Thành ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô — trong quán cà phê yên tĩnh ở quận 3. Anh gọi hai tách cà phê đen — không đường — và bắt đầu kể.
Anh là ai?
Lý Vinh Thành — ba mươi hai tuổi — chủ tịch tập đoàn Lý Thị — tập đoàn lớn thứ ba Việt Nam sau tập đoàn Bùi Thị. Anh sở hữu khối tài sản ước tính hơn ba mươi nghìn tỷ đồng — bất động sản, cổ phiếu, đầu tư tài chính. Anh sống trong một căn penthouse trị giá ba mươi tỷ ở quận 2 — nhìn ra sông Sài Gòn lung linh về đêm. Anh lái chiếc Bugatti Chiron màu đen — một trong ba chiếc có mặt tại Việt Nam. Và anh — là người đàn ông cô đã quên.
Năm năm trước — anh gặp cô tại một buổi tiệc từ thiện ở khách sạn Rex — cùng thời điểm cô gặp Bùi Thanh Liêm. Nhưng anh đến trước. Anh thấy cô — trong chiếc đầm dạ hội màu xanh ngọc — và anh biết ngay — đây là người phụ nữ dành cho anh. Nhưng cô đã chọn Bùi Thanh Liêm — người đàn ông quyền lực hơn, giàu có hơn, và đàn ông hơn. Anh chấp nhận thua — nhưng không quên.
Cô nhìn Lý Vinh Thành — không nói được một lời.
Não cô như ngừng hoạt động.
Sáu năm.
Sáu năm cô yêu Bùi Thanh Liêm.
Sáu năm cô tin Bùi Thanh Liêm.
Sáu năm cô ngồi tù — vì Bùi Thanh Liêm.
Và sáu năm — cô nuôi một đứa con — mà cha của nó không phải là Bùi Thanh Liêm.
Con gái cô — Bùi An Nhiên — giờ bốn tuổi — có thể là con của Lý Vinh Thành.
Tim cô đập nhanh — như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực.
"Nghĩa là... con tôi..."
"Con em — có thể là con anh."
"Tại sao anh không nói sớm hơn?"
"Bởi vì anh không biết con tồn tại."
"Cho đến khi nào?"
"Cho đến sáu tháng trước."
"Anh điều tra — và phát hiện em có một đứa con gái."
"Và khi nhìn ảnh — anh biết ngay."
"Biết gì?"
"Biết đó là con anh."
"Bằng cách nào?"
"Giống anh."
Cô nhìn anh — đầy hoài nghi.
"Đó chỉ là suy đoán."
"Không. Anh đã làm DNA — bí mật."
"Làm sao anh có thể làm DNA?"
"Anh theo dõi — suốt sáu năm."
"Anh thu thập mẫu tóc — mẫu máu — từ xa."
"Và kết quả..."
"Kết quả là — Bùi An Nhiên — là con gái anh."
Cô đứng im — không thở.
Sáu năm.
Cô nuôi con gái — của một người đàn ông cô không nhớ.
Và bây giờ — người đàn ông đó — đứng trước mặt cô.