Năm năm trôi qua.
Minh Châu đã năm tuổi.
Bé gái đẹp — giống mẹ — thông minh — giống ba.
Cô sống trong tình yêu — không phải chiếm hữu.
Lê Hoàng thay đổi — từ kẻ chiếm hữu — thành người đàn ông biết yêu.
"Mẹ ơi." Minh Châu hỏi.
"Mẹ yêu ba không?"
"Yêu."
"Nhiều không?"
"Nhiều nhất."