Đâm Thủng (18+) - Chương 3: Di Sản Của Người Cha Chết
Ngày hôm sau.
Cô đến văn phòng luật sư — trong khu trung tâm thành phố.
Tòa nhà cao — sang trọng — lạnh lẽo.
Cô bước vào — tim đập nhanh.
"Thưa cô." một người đàn ông trung niên đứng dậy — vest xám, kính cận. "Tôi là luật sư Đỗ Minh."
"Cháu là Nguyễn Minh Châu."
"Có." cô gật đầu.
Ông ta đẩy một tập giấy qua bàn.
"Đây là di chúc — của ông Lê Trung."
"Lê Trung?" cô nhíu mày. "Nhưng cháu họ Nguyễn."
Ông ta im lặng.
Rồi nói:
"Cháu không phải con của ông Nguyễn Văn Minh."
Cô đứng im.
"Sao... sao cháu không phải?"
"Bởi vì ông Nguyễn Văn Minh — không phải cha cháu."
"Cha cháu — là Lê Trung."