Đâm Thủng (18+) - Chương 1: Gặp Anh Trong Mưa
Sài Gòn — đêm muộn.
Mưa rơi không ngớt.
Thành phố chìm trong ánh đèn vàng nhạt, trong tiếng gió hiu quạn, trong những bí mật chôn vùi dưới lòng đường ướt át.
Cô đứng dưới mái hiên — không ôm — chỉ đứng.
Má tóc ướt đẫm.
Váy trắng dính chặt vào da thịt.
Mắt cô nhìn về phía xa — nơi ánh đèn xe phanh lại, nơi một bóng người bước xuống.
Anh bước đến — từ từ.
Từng bước — như bước của kẻ săn mồi.
Anh mặc vest đen — ướt nhẹ ở vai.
Khuôn mặt anh — điêu khắc từ bóng tối.
Đẹp. Lạnh. Nguy hiểm.
"Anh là ai?" cô hỏi — giọng run.
Anh không trả lời.
Anh chỉ nhìn cô — từ trên xuống dưới.
Như nhìn một món đồ.
Như nhìn một con mồi.
"Anh..." cô lùi lại một bước.
"Không." anh nói — giọng trầm, lạnh. "Em không được đi."
"Tại sao?"
"Vì em — thuộc về anh."
Cô đứng im — không hiểu.
Anh tiến lại — gần hơn.
Gần đến mức cô có thể ngửi mùi nước hoa của anh — thơm nồng, đặc quánh như máu.
"Anh biết em là ai." anh thì thầm — sát tai cô. "Và anh biết — em đang tìm anh."
"Anh... anh là ai?"
Anh lùi ra — một bước.
Mỉm cười — nụ cười không đến mắt.
"Em sẽ biết — sớm thôi."
Anh quay lưng — bước đi.
Để lại cô — đứng trơ trọi trong mưa.
Để lại một câu hỏi — không lời đáp.