Ăn Sạch Thanh Mai - Chương 72: Người Ra Đi
Đêm đó.
Trịnh Phàm nhắm mắt.
⚠️ 1. Khoảnh Khắc
"Anh ở đây?" cô hỏi.
"Không đi đâu."
"Anh ở đây."
"Với em."
Anh mở mắt — lần cuối.
"Nhìn em — một lần cuối."
"Anh thấy em — vẫn đẹp."
"Như ngày đầu."
🩸 2. Cười
Anh mỉm cười.
Mỉm cười — lần đầu — trên giường bệnh.
"Không đau."
"Anh không đau."
"Bình tĩnh."
"Bình yên."
"Tại sao?"
"Vì anh có — tất cả."
🔴 3. Lời Cuối
"Em."
"Gì anh?"
"Cảm ơn em."
"Cảm ơn cái gì?"
"Cảm ơn em — đã yêu anh."
"Cảm ơn em — đã chữa anh."
"Cảm ơn em — đã ở bên anh."
"Mỗi ngày."
"Anh không xứng đáng — với em."
"Nhưng anh yêu em."
"Đúng cách."
🖤 4. Nhắm Mắt
Anh nhắm mắt.
Không còn mở nữa.
Cô nắm tay anh.
"Em cũng yêu anh." cô thì thầm.
"Yêu — đúng cách."
"Yêu — không chiếm."
"Yêu — cho đi."