Ăn Sạch Thanh Mai - Chương 33: Trịnh Phàm — Người Đàn Ông Đau
Đêm đó.
Trịnh Phàm không nói.
Anh ngồi một mình — trên ban công.
⚠️ 1. Im Lặng
"Em vào được không?" cô hỏi.
"Không."
"Em muốn vào."
"Anh không muốn — em thấy anh như này."
"Như nào?"
"Như một kẻ — không xứng đáng."
"Anh nói gì vậy?"
"Mọi người nói đúng."
"Em nên rời anh."
"Từ bỏ anh."
🩸 2. Sợ
"Anh sợ không?" cô hỏi — ngồi xuống bên cạnh.
"Sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ em — rời đi."
"Sợ một ngày nào đó — em nhìn anh — và thấy quái vật."
"Sợ em — không cười với anh — như trước."
"Anh đúng là quái vật."
"Anh giết cha nuôi."
"Nhưng anh — không muốn làm em sợ."
🔴 3. Cô Nói
"Em không sợ anh."
"Tại sao?"
"Bởi vì anh thú nhận."
"Anh có thể giấu — nhưng anh không."
"Anh có thể nói dối — nhưng anh không."
"Anh đứng trước em — và nói sự thật."
"Dù sự thật — đau đến đâu."
"Anh thành thật."
"Đó là — điều em thích ở anh."
🖤 4. Gần Nhau
"Anh sẽ không thay đổi." anh nói.
"Anh vẫn là kẻ — giết người."
"Anh vẫn là quái vật — trong mắt mọi người."
"Em không quan tâm."
"Em chỉ quan tâm — anh có thật sự yêu em không."
"Yêu."
"Anh yêu em."
"Anh không biết — yêu là gì."
"Nhưng anh biết — khi em đi — anh chết bên trong."