Ăn Sạch Thanh Mai - Chương 26: Trịnh Phàm — Sự Thật Đen Tối
Cô về nhà — với câu hỏi trong đầu.
Trịnh Phàm đứng ở cửa — đợi.
"Em đi đâu?"
"Không đâu."
"Em nói dối."
"Anh đừng hỏi."
"Em đi gặp Lâm Mỹ Kỳ."
Cô đứng im.
"Anh biết?"
"Anh biết."
"Từ khi nào?"
"Từ khi cô ấy gửi email — cho em."
⚠️ 1. Đối Đầu
"Tại sao anh không nói?"
"Vì anh sợ — em sẽ tin cô ấy."
"Sao em phải tin cô ấy?"
"Bởi vì cô ấy — nói sự thật."
"Anh giết cha nuôi?"
"Không."
"Anh không giết ai."
"Vậy cô ấy nói dối?"
"Có thể."
"Vậy sao anh không cho em — tự quyết định?"
"Bởi vì anh sợ — mất em."
🩸 2. Giải Thích
"Năm đó — cha nuôi của anh — tên Trịnh Văn."
"Ông ấy giữ hắn — từ nhỏ."
"Sau khi cha thật — tự sát."
"Nhưng Trịnh Văn — không tốt."
"Hắn lạm dụng anh — suốt thời thơ ấu."
"Anh sáu tuổi — bị hắn đánh."
"Anh mười tuổi — bị hắn nhốt trong tủ."
"Mười lăm tuổi — hắn cố hãm hại anh."
"Anh mười sáu — hắn định giết anh."
🔴 3. Tự Vệ
"Vậy anh giết hắn?"
"Không."
"Anh tự vệ."
"Trịnh Văn tấn công anh."
"Anh phản kháng."
"Hắn ngã — đầu đập xuống đất."
"Hắn chết."
"Anh mười sáu tuổi — giết người đàn ông nuôi hắn."
"Đó là sự thật."
"Anh báo cảnh sát?"
"Không."
"Tại sao?"
"Bởi vì anh sợ — bị đuổi khỏi nhà."
"Anh không có nơi nào đi."
🖤 4. Lời Thú Nhận
"Em sợ không?" anh hỏi — giọng run.
"Sợ."
"Anh giết người."
"Không phải vì anh xấu."
"Mà vì — anh tự vệ."
"Anh sợ em — rời đi."
"Em sẽ không."
"Tại sao?"
"Bởi vì anh — không giết em."
"Anh không hại em."
"Và anh — đã thú nhận."
"Đó là — điều tốt."