Ăn Sạch Thanh Mai - Chương 15: Trịnh Phàm — Người Đàn Ông Thật Sự
Tô Huân Nhi đến khách sạn Peninsula — lần thứ ba.
Cửa mở.
Trịnh Phàm đứng đó — như mọi lần.
Nhưng lần này — cô không sợ.
⚠️ 1. Nói Sự Thật
"Ba tôi giết mẹ."
"Em biết."
"Anh biết từ khi nào?"
"Từ đầu."
"Anh không nói cho em?"
"Em cần tự tìm ra."
"Để em — tự quyết định."
"Anh định để ba tôi — tự do?"
"Không."
"Anh sẽ làm gì?"
"Bắt ông ấy."
"Bằng cách nào?"
"Chứng minh ông ấy giết mẹ em."
🩸 2. Bằng Chứng
"Anh có bằng chứng — khác với bức thư?"
"Có."
"Anh thu thập — suốt ba năm."
"Tại sao?"
"Vì anh muốn trả thù — cho cha."
"Cha anh chết — cũng vì Tô Trọng Minh."
"Anh giết cha tôi?"
"Không trực tiếp."
"Nhưng gián tiếp."
"Năm đó — Tô Trọng Minh cướp công ty của cha tôi."
"Cha tôi phát điên — và tự sát."
"Anh sáu tuổi — nhìn cha chết."
"Từ đó — anh sống chỉ vì một mục đích."
"Trả thù."
🔴 3. Hai Kẻ Thù
"Vậy chúng ta — cùng kẻ thù."
"Đúng."
"Ba tôi."
"Và cha tôi — cũng chết vì ông ấy."
"Anh muốn gì?"
"Anh muốn ông ấy — vào tù."
"Và mất tất cả."
"Anh sẽ giúp."
"Đổi lại?"
"Em thuộc về anh."
"Đủ rồi." cô lắc đầu. "Em đã nghe đủ — về anh."
🖤 4. Câu Hỏi
"Anh có thật sự yêu em — hay chỉ muốn sở hữu?"
Trịnh Phàm im lặng.
Rất lâu.
"Anh không biết."
"Yêu là gì — anh không biết."
"Anh chỉ biết — khi em không ở đây — anh không thể ngủ."
"Khi em khóc — anh đau."
"Khi em cười — anh thấy nhẹ."
"Anh nghĩ đó là — yêu."
"Có thể anh sai."
"Nhưng anh không quan tâm."