Ăn Sạch Thanh Mai - Chương 13: Cô Gái Một Mình
Tô Huân Nhi đi ra — không biết đi đâu.
Cô nhận ra — cả hai người đàn ông — đều không xứng đáng.
Một người muốn chiếm.
Một người muốn sở hữu.
⚠️ 1. Đi Đâu
Cô đến khách sạn — nhưng không vào phòng 8888.
Cô đi bộ — suốt đêm.
Đến bến tàu Victoria.
Nhìn ra biển — sáng đầy sao.
"Mẹ ơi." cô thì thầm. "Con nên làm gì?"
🩸 2. Người Phụ Nữ Bí Ẩn Quay Lại
"Con nên tìm sự thật."
Giọng quen thuộc.
Tô Huân Nhi quay lại.
Người phụ nữ trung niên — từ quán Stanley — đứng đó.
"Chị là ai?"
"Tôi là người — mẹ cô nhờ giữ bí mật."
"Mẹ cô chết — nhưng tôi vẫn giữ lời."
"Bí mật gì?"
"Bí mật — về người đàn ông đã giết mẹ cô."
"Người đó — không phải Trịnh Phàm."
"Cũng không phải Tô Hào."
"Vậy là ai?"
Người phụ nữ nhìn cô — ánh mắt buồn.
"Là Tô Trọng Minh."
"Cha cô."
🔴 3. Sốc Lần Hai
"Không thể nào."
"Tôi biết cô không tin."
"Nhưng đó là sự thật."
"Tôi có bằng chứng."
"Bằng chứng gì?"
"Mẹ cô gửi cho tôi — trước khi chết."
Một phong bì — được đưa qua.
Bên trong — một bức thư.
Viết tay.
*"Nếu tôi chết — đó là do chồng tôi. Tôi phát hiện ông ấy giấu di sản của Trịnh Phong — và ông ấy giết tôi — để im lặng."*
Tô Huân Nhi đọc — và run.
🖤 4. Quyết Định
"Con sẽ làm gì?" người phụ nữ hỏi.
"Con sẽ đối diện — sự thật."
"Mẹ con xứng đáng — được công lý."
"Dù sự thật — có đau đến đâu."