Ăn Sạch Thanh Mai - Chương 7: Trịnh Phàm — Sự Thật Về Gia Đình
Đêm ngày thứ ba.
Tô Huân Nhi đến khách sạn Peninsula — lần thứ hai.
Cửa mở.
Trịnh Phàm đứng đó — như biết cô sẽ đến.
"Em quyết định rồi?"
"Anh là con của Trịnh Phong."
"Anh là... anh trai của tôi."
Trịnh Phàm đứng im.
"Em biết rồi."
"Anh giấu tôi."
"Anh bảo vệ em."
"Từ khi nào?"
"Từ khi em mười tám."
⚠️ 1. Quá Khứ
"Năm em mười tám — có người định giết em."
"Ai?"
"Người đó — muốn em chết — vì em là con của Trịnh Phong."
"Tại sao?"
"Vì Trịnh Phong để lại một di sản."
"Di sản gì?"
"Tài sản trị giá hàng tỷ đô."
"Thuộc về người thừa kế hợp pháp."
"Đó là em."
🩸 2. Ai Muốn Em Chết?
"Tôi không phải người thừa kế."
"Tôi là con gái Tô Trọng Minh."
"Không." Trịnh Phàm lắc đầu. "Em không phải."
"Di sản của Trịnh Phong — thuộc về con của Trịnh Phong."
"Đó là anh."
"Anh là con của Trịnh Phong."
"Anh là anh trai em — cùng cha, khác mẹ."
"Sao cơ?"
"Cha tôi — Trịnh Phong — có hai người con."
"Tôi."
"Và em."
"Tôi lớn lên với mẹ khác."
"Nhưng em — lớn lên với mẹ ruột."
"Tức mẹ em."
🔴 3. Mẹ — Người Đã Chết
"Mẹ tôi biết điều này?"
"Biết."
"Và mẹ muốn em nhận di sản."
"Nhưng có người không muốn."
"Ai?"
"Người đó — đã giết mẹ em."
"Anh biết là ai?"
"Biết."
"Anh có bằng chứng?"
"Có."
"Vậy anh định làm gì?"
Trịnh Phàm nhìn cô — đôi mắt đen.
"Anh định trả thù."
"Và anh muốn em — ở bên anh."
"Để trả thù cùng nhau."
🖤 4. Thỏa Thuận
"Nếu tôi đồng ý — tôi được gì?"
"Em được — biết sự thật."
"Em được — trả thù cho mẹ."
"Và em được — tất cả tài sản của Trịnh Phong."
"Tôi không cần tiền."
"Tôi chỉ cần — sự thật."
"Anh sẽ cho em — sự thật."
"Nhưng đổi lại — em phải thuộc về anh."