Ăn Sạch Thanh Mai - Chương 2: Người Đàn Ông Bí Ẩn
Sáng hôm sau.
Tô Huân Nhi nhìn email — lần thứ mười.
*"Khách sạn Peninsula — phòng 8888."*
Cô biết nơi đó.
Khách sạn sang trọng bậc nhất Hồng Kông.
Nhưng phòng 8888 — không phải phòng khách.
Mà là — phòng tổng thống.
⚠️ 1. Quyết Định
"Anh Hào đi đâu?" cô hỏi người giúp việc.
"Ông đi làm rồi, cô ơi."
"Còn ba?"
"Ông đi họp hội đồng quản trị."
Tô Huân Nhi nhìn đồng hồ.
Mười giờ sáng.
Cô có thời gian.
🩸 2. Khách Sạn Peninsula
Cô đến khách sạn.
Lễ tân nhìn cô — áo đen đơn giản, tóc buộc đuôi ngựa.
"Xin chào, tôi muốn gặp người ở phòng 8888."
Lễ tân đổi sắc.
"Xin lỗi, cô có hẹn không?"
"Tôi có."
"Cô có thể cho tôi xem?"
Cô đưa điện thoại — hiển thị email.
Lễ tân nhìn — và tái mặt.
"Vâng... cô có thể đi thang máy riêng — lên tầng 88."
🔴 3. Phòng 8888
Cửa mở.
Bên trong — tối.
Rèm cửa kéo kín.
Cô bước vào — chậm rãi.
"Anh có đó không?" cô hỏi.
Im lặng.
Cô đi sâu hơn.
Và đúng lúc đó — ánh sáng bật sáng.
Một người đàn ông đứng — bên cửa sổ.
Quay lưng về phía cô.
"Em đến thật." anh nói — giọng trầm, lạnh.
"Anh là ai?"
"Em không cần biết tên anh."
"Em chỉ cần biết — em muốn biết sự thật về mẹ."
Người đàn ông quay lại.
Mặt — điển trai đến hoàn hảo. Nhưng đôi mắt — như bóng đêm. Đen. Sâu. Nguy hiểm.
"Vậy em sẽ phải đổi giá."
"Giá gì?"
"Anh."
🖤 4. Lời Đề Nghị
"Anh nói gì?" Tô Huân Nhi后退 một bước.
"Em nghe rõ mà." anh bước lại — từng bước. "Em muốn biết sự thật về mẹ. Anh có thể cho em."
"Bằng cách nào?"
"Bằng cách — em làm cho anh."
"Làm gì?"
"Làm — người anh muốn."
Cô nhìn anh — đôi mắt không chớp.
"Anh điên."
"Không." anh cười — nụ cười lạnh. "Anh rất tỉnh."
"Và anh đã chờ em — rất lâu."